Nguyễn Việt Tư

Hà Nội mưa cùng huế
(Gửi TC Sông Hương)

Chưa đến Huế mà sao mình nhớ Huế?
Hà Nội mưa có thể Huế đang mưa
Em quên nón để ướt tà áo tím
Nghiêng một trời mùa thu tím như mơ

Nơi tôi ở giờ đang cơn áp thấp
Sông Hồng no phù sa ứ nước lên
Em chắc đã áo tơi sang Đại Nội
Qua Tràng Tiền sóng sóng nhịp Hương Giang.

Giữa Hàng Khay tôi rẽ về Bà Triệu
Đền Ngọc Sơn sương đỉnh tháp âm u
Dốc Phú Cam có còn ai bán rượu?
Lăng Gia Long không biết đã trùng tu?


Em dấu nhà đưa tôi thăm Cồn Hến
Ăn cơm quê rồi tráng miệng bánh bèo
Tôi chưa biết thế nào là đặc sản
Nên mời em xì xụp bún giò heo!

Nếu có thể chúng mình lên đò dọc
Cho đêm trăng đừng lạnh giống ngày xưa!
Nghe ai gõ vào mạn thuyền hiu hắt?
Bóng Văn Cao ngồi khóc bóng Trương Chi!

Hãy cùng tôi tiêu hết đêm vì Huế
Nằm mơ màng trong cung điện nguy nga
Thả hồn bay trên dòng sông Như ý
Nhớ những triều vua chúa đã đi xa

Tôi là bụi!
Mà em sao đài các?
Thuyền rồng cao tôi đâu dám trèo lên!
Em đa tình!
Tôi tròng trành trơn trượt!
Để ngã rồi tôi đổ sóng vào em

Trong lòng tôi Huế đã là kiệt tác
Đẹp như em nhan sắc của trời cho
Cứ nhẹ nhàng cứ níu chân du khách
Huế dịu dàng và Huế cũng kiêu sa!

Tôi họ Nguyễn
Có thể là gốc Huế
Nhưng bây chừ
                        Nào biết Huế ra răng?
Giữa phố lạnh càng ngấm mưa ngấm nhớ!
Huế yêu thơ
                        Mà tôi lại yêu em!

Hề hoạn
Kính tặng hương hồn nhà viết kịch Tào Mạt

ấu thơ ghé qua ta
ấu thơ đi mất dạng!
Tuổi bình minh nắng đỏ tóc hoe vàng
Da xanh mướt giữa chợ chiều ế máu
Điệu hề chèo
Chân chữ bát giang ngang

Mặt trơ trẽn trên rùng mình bến gió
Lau phất phơ
Nghiêng ngửa nửa câu thơ
Tay mỏi trống mộng du vào cổ tích
Mặc thời gian trôi tuột nửa đời mưa!

Níu mây bay men say cơn chuột rút
Phút tuý cuồng cao vút giọng ca rè!
Góc sân khấu đầu cầu sông Mê khói
Ai lan ta, đau ta cạnh cánh gà?!

Phẩm xanh đỏ chân dung Quan Hề Hoạn
Dù muốn yêu mà không thể được yêu!
Như bi kịch của Tử Trường Tư Mã
Mà người xem sao không thể thấy nhau?

Làn đời ơi! Hãy vơi đi đố kỵ
Hư danh nào xâu qua lỗ trôn kim?
Dù sông Thương ngày đêm muôn trùng sóng
Ta vẫn còn dư sức để yêu em.

Gom lửa

Tôi cứ đứng
Giữa bốn bề thu đổ
Gom lá vàng
Về ủ những trang thơ
Rồi nhóm lên
Một mùa đông đỏ lửa
Lạnh thế gian!
Nào ấm được bao giờ?!

Hoài Lộc

HOÀI LỘC

Mưa xuân

Em hát
“Lời tỏ tình của mùa Xuân”…
Gửi cho ai
Cho ai nghe
Khi bên hồ chỉ còn mỗi mình tôi
Mình tôi ngồi… gục đầu… ôm gối…

Tiếng hát lướt mặt hồ, êm mượt như nhung
Như gió thoảng hương
Như nắng ấm ban mai
Gọi mưa xuân về cho mầm cho nụ
Bất giác
Tôi vuốt tóc
Trong kẽ tay vương vài sợi bạc…
Tôi uể oải nhìn
Chỉ âm thanh còn lả lướt với hồ
Không lẽ em đã tan vào khói mỏng?

Bên hồ
Còn lại mình tôi
Tay vuốt tóc
Lần – một
Lần – hai
Lần – ba
Ôi! Không còn sợi nào rơi rụng!

Chả lẽ tóc mình đã lại màu xanh
Mầu nhiệm thế sao
Mưa xuân
Mưa xuân
Mưa xuân…
Tiếng hát em…
 
Miền nhớ

Núi Ba Vì - hồ Suối Hai
Gần thương xa nhớ xứ Đoài tôi ơi!
Nước đi về với non rồi(1)
Chiều xa… bất chợt: Mắt người Sơn Tây(2)

Hồn quê

Nhớ chè xanh nhớ sắn lùi
Mát thơm chát lưỡi, ngậy bùi đầu môi
Chợ tan gặp tiếng em cười
“Anh đèo em với…”, ấy lời quê ta!
Đường về tiếc chẳng được xa
Còn mang món nợ: Vào nhà em chơi…

Lặn trong Mía ngọt một đời(*)
Tôi giờ thăm thẳm đất trời nhớ em!
Bộn bề muôn nỗi triền miên
Thảnh thơi chút lại khát thèm hồn quê
Cháy lòng một thuở đam mê
Dẫu mai chống gậy, xin về tìm nhau…

Lộc

Gợi tươi non mầm sống
Gợi sức bật đầu cành

Em mang mầm Xuân ấy
Chiến trường sáng lời ca

Em mang sức bật ấy
Đạp đầu thù băng qua!

Từ ấy xa biền biệt
Chưa một lần thăm nhà

Trường Sơn xanh ngút ngát
Tìm đâu một nấm mồ?

Trường Sơn tràn lộc biếc
Tượng đài Máu và Hoa…(*)


Hoa báo xuân

Trường Sơn
Dưới bóng lá Trung quân
Anh cắn chặt vành môi
Đặt em nằm sau trận bom toạ độ
Ngực áo anh cất trang thơ viết dở
Thấm đẫm máu tim em
Cô gái giao liên!

Đêm ấy
Đêm cuối cùng
Anh mắc võng bên em
Ôm trang thơ
Khóc oà
Sà vào lòng mẹ…

Những câu thơ
Qua lửa đạn sém vàng
Đan nối con đường xuyên rừng vượt núi
Trăn trở đêm đêm giữa hai trận diệt thù
Thao thức chân trời mơ ước!
Ríu rít lời thương điệu “Lý cây bông”…

Những câu thơ
Nhoà máu tim em
Căng chặt góc ba lô
ủ qua bao năm tháng
Âm thầm
Xoè nở…
Xoè nở…

Nắng sớm ùa qua cửa sổ
Hơn hai mươi năm
Giữa trang thơ xưa
Em
Em
Em
Rực rỡ bông hoa đỏ
Báo mỗi mùa xuân sang!

      Xuân 1998

Nghiêng ngả trung du

Bồng bềnh bán bồng bềnh mua
Chợ chuyếnh choáng sóng gió ùa đầy ghe
Ngực sông căng hương trái quê
Phải lòng câu lý theo về bên kênh
Lên bờ còn tưởng lênh đênh
Bước đi cứ ngỡ bồng bềnh thuyền trôi
ủ men chợ nổi cuối trời
Về say nghiêng ngả núi đồi trung du…

                1976 - 2006


(1) Mượn ý thơ ca thi sĩ Tn Đà
(2) Mượn ý thơ ca thi sĩ Quang Dũng
(*) Làng c Đường Lâm còn có tên gi là Mía.
(*) Ch ca nhà thơ T Hu

Đào Minh Lý

CHUYỆN KHÔNG THÀNH


Bất chợt thu về bên cửa
Xoè tay hứng chiếc lá vàng
Tình ta bây giờ cũng vậy
Đâu còn như lúc xuân sang.

Hồ thu sương mờ khói phủ
Anh gom nỗi nhớ vô bờ
Ngập ngừng thả vào khói vỡ
Cuộc tình tan nhanh như mơ.

Này đây là nơi hẹn cũ
Lối về xưa có bóng em
Nụ cười tan vào hoa nắng
Đã làm anh say như men.

Tạm biệt, tình yêu ở lại
Em đi lối chẳng có anh
Mùa sau nếu còn gặp lại
Có ai nhớ chuyện không thành?

 KỂ CHUYỆN ĐẦU XUÂN
 
Đầu xuân em kể chuyện anh nghe
Về một vùng trời mây trắng lắm
Từ thuở xưa
Xứ Đoài
Mây và nắng
Trải bụi trần trên mái thủy đình cong.

Em lớn lên
Từ thùng nước mẹ gánh ở giếng làng
Là hai mắt chú rồng tinh nghịch
Vì lẻ đàn nên người đời gọi Quái
Ngàn năm rồi yên ngủ giữa đồng xanh.

Anh à.
Ai bảo chỉ tạo hoá mới dệt nên tranh
Chùa Thày hình chữ Tam
Ba nét ngang nép mình trong dáng núi
Cầu Nhật – Nguyệt đôi vầng soi sớm tối
Đưa tao nhân bước lối thiền môn.
 Tuổi thơ em.
Đằm thắm tiếng chuông hôm
Vãi già đi ngang gác chuông miệng A-di-đà-Phật
Có tháng ba
Mẹ giặt chăn ở ao làng trong mát
Thàn mát trắng núi, nức lòng du khách
Hoa gạo hồng tí tách nở đầy ao.

Cho tới bây giờ
Mái vẫn cong chùa vẫn đứng soi mình
Hồn thiền sư thấp thoáng cùng sương khói
Mặt nước rung rền theo tiếng pháo
Chú Tễu ra chào du khách viếng hội chơi.
...
Chuyện anh nghe đủ thắm miếng trầu hôi
Em sửa soạn chờ người về thăm nhé
Lại kể chuyện quê ngọt ngào dòng sữa mẹ
Chuyện làng Thày trong tiết xuân sang.

CÓ BAO GIỜ

Có bao giờ khi tình yêu đang thắm
Anh vô tình nhận thấy chẳng phải yêu?
Phút này đây em trăn trở rất nhiều
Tình đã trao không bao giờ lấy lại
Nhưng em tin chẳng có gì mãi mãi
Đến lúc rồi ta sẽ chẳng còn yêu.

Em biết rồi chẳng thể sống phiêu diêu
Thở bằng cảm xúc hơn đập cùng lý trí
Em cũng biết dẫu nghìn lần ngẫm nghĩ
Khó vô cùng để trọn vẹn bên nhau.

Em chỉ mong đừng vội sớm phai màu
Tấm tin yêu anh trao khi thề thốt
Dẫu nắng quái hay mưa chiều lả lướt
Vẫn sáng bừng một cõi có em.

Em mong cuộc đời cho em đủ lặng yên
Thấy tình anh và tim em hoà một
Dẫu vô tình sẽ cho người một chút
Vẫn đủ bên nhau đến hết kiếp yêu thương.


 BONG BÓNG THỜI GIAN


Hà Nội
ngậm ngùi
giữa những ngày mưa
Hàng phố
vắng
Cây bên đường
thay lá
Chân bước khẽ
Ôi lòng chênh chao quá
Nhung nhớ một thời
Bím tóc
Trắng mộng mơ

Những thần tượng
Ta vội vã tôn thờ
Những lời yêu
Ngọt ngào
Chóng vánh.
Lá thư không trao cứ dội về xôn xao lắm
Dẫu biết cái thời thơ dại đã đi qua.
 Bím tóc xinh xinh
Chỉ còn trong kí ức
Mượt mà.
Hờn giận yêu thương chi đôi lần vẫy gọi
Rồi như bong bóng
Tan biến vào giấc mộng.
Mấy dịp trong đời thao thức, trở trăn thêm.

Ban chủ nhiệm

BAN CHỦ NHIỆM

Chủ nhiệm danh dự:
                                             Đại đức Thích Trường Xuân
                                             Trụ trì Long Đẩu Tự

Chủ nhiệm:                       Nguyễn Văn Tuất
Phó Chủ nhiệm:               Phan Bá ất
                                             Lê Minh Huy

Ban biên tập:                    Nguyễn Văn Tuất
                                             Phan Bá ất
                                             Lê Minh Huy
                                             Phan Văn Khai
                                             Nguyễn Trí Giao

Thư kí: Lê Trang

Phan Hằng bình thơ



                    Hoa Huệ ( Bế Kiến Quốc)

Hoa Huệ trắng. Và bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
                      
Em đừng nhìn đi đâu nữa em
Anh không biết vì sao, ai có lỗi
Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi:
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
                      ****

Lời bình:

Nếu trong hội họa Việt Nam, khi nhắc đến “ Thiếu nữ bên hoa huệ”, người ta sẽ nhớ ngay đến họa sĩ Tô Ngoc Vân, thì trong văn chương Việt Nam, khi nhắc đến bài thơ “ Hoa Huệ” không ai lại không nhớ tới nhà thơ Bế Kiến Quốc, nhắc tới câu thơ:
Hoa Huệ trắng. Và bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen.
Cả hai đếu trắng. Một không gian trong suốt. Trên đó chỉ có bông hoa và bức tường. Ở đây là những hình ảnh tương phản trái ngược nhau về màu sắc.
Và trừ hai thứ rất trắng ấy, bỗng xuất hiện một sự khác lạ, một bóng đen. Ánh đèn hắt, dưới ánh nhìn của ngọn đèn đã tạo ra một hiệu ứng rất khác biệt trong hiện thực, cũng như một trường liên tưởng mới cho người đọc.
Một bóng đen hiện diện giữa sự tinh khiết của màu trắng. Cho nên nó ấn tượng. Chính cái bóng đen do biến ảo tự nhiên vô tình mà có đó đã tạo nên cái nghịch lý tương phản đập mạnh vào thị giác nhạy cảm con người.
Ám ảnh và khiến người ta không thể nào quên, ngoài  sự chia sẻ mà bài thơ mang lại, phải chăng còn bởi sự ấn tượng này?
Ai đã từng đọc “ Hoa Huệ” chắc chắn cũng nhận ra bản thân hai câu thơ này đã là một sự hoàn chỉnh, thậm chí nó có thể đứng độc lập để trở thành một bài thơ ngắn. Vì sao ư? Vì bản thân hai câu thơ đã đủ để diễn tả một tâm trạng nào đó có chút trớ trêu, nghịch lý của bất cứ ai trong bất cứ tình huống nào khác.
Nhưng “ Hoa Huệ” lại là một bài thơ tình. Trong trường hợp cụ thể này cái tâm trạng trớ trêu kia lại là một nghịch lý. Mâu thuẫn luôn là nghịch lý tâm trạng của những người đang yêu nhau, những cặp tình nhân muôn thuở, muôn đời với những bí ẩn không ngờ. Cảm giác với bao mâu thuẫn của tình yêu, là điều chắc ai cũng đọc được, ẩn sâu bên trong những câu thơ miêu tả về Hoa Huệ kia.
Vậy đâu là men tình, đâu là cái chất yêu đương chất chứa trong mảng trắng và nét chấm phá màu đen kia? Ta hãy nhìn xuống hai câu thơ tiếp theo:
Em đừng nhìn đi đâu nữa em
Anh không biết vì sao, ai có lỗi
À, hóa ra hồn vía của cả bài thơ là ở đây, tình ý, cốt lõi của vấn đề là ở đây; nhỏ nhẹ và lẫn khuất.
Vậy ra, hai câu đầu bài, kể cả hai câu cuối bài mới chỉ là nói, là cái lý rất dửng dưng khách quan. Còn hai câu giữa bài này mới là những gì cụ thể nhất; là người, là việc làm,là hành động sống động thực tế và rất cụ thể.
Có phải có một người con trai đang nài nỉ, day dứt, tự vấn?
Có phải có một người con gái đang thổn thức, ngổn ngang nức nở điều gì?
Hay trong đó còn ẩn chứa một điều gì khác?
Rõ ràng là níu giữ. Một sự níu giữ rất hiến lành, rất đỗi thân thương, rất đáng trân trọng.
Không có trách móc, không đổ lỗi, cũng không thanh minh bênh vực cho bản thân mình, & cách ứng xử với lời lẽ hết sức nhẹ nhàng, độ lượng và có trách nhiệm biết chừng nào. Không những thế, chút băn khoăn, lo lắng, bất lực của nhân vật “ Anh” cũng chân thực, chân tình xiết bao.
Trong muôn vàn những sự cố yêu đương đôi lứa, có cả những hiểu nhầm vu vơ, ngờ vực, mơ hồ, bóng gió...thì vẫn luôn xảy ra những sự cố trớ trêu, nghịch lý, khó hiểu. Chính điều đó đã tạo ra bí ẩn cho tình yêu.
Thế nên, trong “ Hoa Huệ” Bế Kiến Quốc  đã chớp được cái trạng thái vu vơ, mơ hồ, tế nhị, nhạy cảm đó và bằng sự cảm thông của một thi sĩ, nhà thơ đã khéo léo đan gài, khéo léo dấu đặt nó vào trong một tình huống biển ảo tự nhiên tưởng như nghịch lý mà lại vô cùng ấn tượng;
Nhưng mãi mãi vẫn còn câu hỏi;
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
Hai câu cuối khép lại bài thơ, nhưng lại mở ra trong lòng người đọc một lối đi mới, một câu hỏi mới sau tất cả những suy tưởng mà nhà thơ đã gợi lên trong bài thơ. Vì thế mà bài thơ không thể nói hết là đã đóng lại cảm xúc, mà nó lại trải thêm một trường cảm xúc suy tưởng mới. Ám ảnh và đầy ấn tượng.
Không chịu viết câu thơ dễ dãi, chính là Bế Kiến Quốc. Vì thế, trong từng câu thơ, trong từng suy tưởng, trong từng khoảnh khắc  dù nhỏ…Bế Kiến Quốc luôn biết khiến câu thơ của mình mang một chiều sâu suy tưởng lớn.
Nhờ vây, chúng ta có bài thơ “ Hoa Huệ”. Rất ngắn, mà sức lan tỏa lại rất xa, rất rộng, rất dài và rất sâu. Phải chăng bài thơ còn nói lên rất nhiều điều khác mà vẻ đẹp thơ ca hiện đại cần phải có cách thẩm mới, cách cảm mới, cách đọc mới….thì mới có thể cảm nhận được những nét mới? Có phải vì thế mà người ta goi Bế Kiến Quốc là một tảng băng chìm chăng?

Truyện ngắn Phan Hằng



QUA ĐÊM
                                                                       Truyện ngắn   

Bar Karaoke
                                             
-Chỉ có hai cách cho cô em chọn lựa: Hoặc tối nay em và anh “ over night”(*), hoặc là ngay ngày mai thôi, tất cả trường sẽ biết rằng cô sinh viên sắc sảo ngoan ngoãn của một trường Đại học danh tiếng, thực tế lại đang là nhân viên…
- Anh im đi! _ Cô gái tỏ ra cứng rắn, mà giọng run lên như khóc: _ Anh và tôi đâu có quen  gì nhau, đâu có thù oán gì. Sao anh phải làm như thế. Hãy để yên cho tôi sống!

                                   *         *         *
“Rose Killer”
Phong xoay người trước gương, với tay lấy lọ gel, vuốt dựng mái tóc phía trước, bẻ lại cổ áo, xịt một ít nước hoa vào người, nhìn vào gương hắn tự cười thầm một mình: "Hừ, chẳng mấy chốc cô em sẽ lại thuộc về mình mà thôi! Em xinh, em kiêu, em kén cá chọn canh cho lắm vào… nhưng sẽ không vượt qua được cửa ải của anh đâu cô bé ạ. Hà hà, anh sẽ giăng lưới và khi em đã sa vào lưới của anh rồi…Ồ, cá cắn câu biết đâu đấy!"
Phong tự tin lắm! Cứ mỗi lần bước chân ra khỏi nhà, thấy được những ánh mắt, những cái nhìn bắn về phía mình; đầy thiện cảm, đầy chiêm ngưỡng của các cô gái là hắn lại thấy lòng mình như được tô điểm thêm một trời đầy sao vậy. Hắn biết mình thuộc loại đẹp trai nhất nhì trong trường, không những học giỏi, hát hay, còn chơi guitar cực đỉnh. Và nhất là những bài hùng biện sắc sảo của hắn mỗi lần trường tổ chức hội thảo, hùng biện về luật. Hắn biết mình được các cô gái trong trường chú ý, ngưỡng mộ. Hắn không “cầm cưa” để đi “cưa” các em trong trường, thì đã có những em xin tình nguyện “đổ” rồi. Phong cách thư sinh, cộng với tính tình lãng tử của hắn đã làm không ít các cô gái phải nhắc đến tên hắn - ngay cả trong những giấc mơ.
Trong trường hắn được mệnh danh là “Rose Killer”(**) do chính những “Chiến hữu”  của hắn đặt cho, vì hắn luôn tỏ ra thân mật với tất cả những cô gái; không đặc biệt chú ý đến một cô nào cả, không yêu cô nào nhưng bất kì cô nào đã  tiếp xúc với hắn dù chỉ một lần đều ngỡ tưởng mình được hắn chú ý. Và hắn biết, chỉ cần hắn nói một câu thôi - không cần một câu - chỉ nửa câu thôi là “vòng hai”  của các nàng sẽ nằm gọn trong vòng tay hắn.
Hôm nay, hắn được những “chiến hữu” của hắn đặt cho một nhiệm vụ cao cả - thách đố thì đúng hơn,đó là: thu phục được con bé nhân viên mới trong quán Karaoke mà nhóm hắn hay đến đó hát. Nhóm bạn “ Chiến hữu” của  hắn gồm sáu người; chơi với nhau từ thời còn học cấp ba, lên đại học mỗi người một trường, nhưng mối quan hệ thì không thay đổi, có lẽ còn thân mật hơn. Và thường thì tụ tập hát hò hoặc tới vũ trường, hay ở những đường đua trên phố vào khuya.
Phong học Luật năm cuối, chỉ hơn một tháng nữa hắn ra trường. Bố hắn đã xếp hắn vào làm việc trong một công ty danh tiếng và chỉ chờ hắn ra trường là đi làm luôn, nhưng hắn thực sự không thiết tha lắm. Điều hắn tha thiết, là được tự làm công việc mình yêu thích, và  thoát được “ cái bóng” quá lớn của gia đình.
Bar Karaoke “Điểm hẹn”  nằm trên trục phố gần với trường hắn đang theo học. Nhân viên trong đó không còn xa lạ gì với hắn và nhóm bạn. Tuy nhiên, hắn chỉ làm vui lòng bạn bè - thậm chí là “ qua mặt” bạn bè thôi, chứ chưa bao giờ đi quá giới hạn với bất cứ cô gái nào trong bar cả. Nhất là với gái làng chơi, hắn lại càng khinh bỉ. Suốt ngày miệng hắn cười cười, nói nói với các cô nàng,  nhưng kì thực quan điểm của hắn rất rõ ràng: Chỉ là mơn trớn, đùa cợt bên ngoài, vì hắn khinh ghét - thậm chí “ dị ứng”- tất cả những nàng con gái nhìn thấy hắn là sán vào, tỏ tình, bỡn cợt,và tỏ ra rất dễ dãi.
Bạn hắn nói; quán này có một con bé mới đến được một tuần, không xinh lắm, nhưng rất có duyên và có đôi chút cá tính. Duy chỉ có một điều khác biệt là; con bé không vượt quá giới hạn với bất kì ai cả, cho dù trả đến bao nhiêu tiền. Vì thế,  nhóm bạn thách đố Phong.
Phong tự nhủ: “Cái loại đàn bà con gái vào tới chốn này rồi mà còn bày đặt làm cao, giữ mình. Hừ! Chỉ là giả tạo, không đáng để Phong trổ tài tán gái”.
Phong nhướng cao mày, mở to đôi mắt bướng bỉnh,  hất cao mặt về phía nhóm bạn.
- Chỉ là gái làng chơi thôi mà, gì mà tụi bay bày đặt đánh giá cao quá vậy?
- Đừng vội “chém gió ra bão” đi Phong! – Một tên trong nhóm bạn nhìn hắn, nhếch mép cười: - Có thể con bé đó thiếu tình, thiếu một thằng đẹp trai như mày chứ không phải thiếu tiền. Con bé coi vậy mà không dễ chơi đâu. Tụi tao hy vọng mày sẽ “bóc mẽ” được con bé “ diễn trò gái ngoan” đó. Trước sau gì cũng chỉ là “gái gọi” mà còn bày đặt “chính chuyên”. Mày có tự tin vào khả năng của mày không đấy hả Phong?

                                          *      *        *
Gặp gỡ
Nguyệt thu dọn phòng hát một cách vội vã, vì ở ngoài kia nhóm khách khác đang chờ. Cô làm công việc đó thành thạo và tự tin hơn cả nhân viên cũ trong quán. Khi vào đây xin việc, cô đã nói; cô từng làm nhân viên quán bar trên Tuyên Quang một thời gian. Chỉ trong vòng một ngày, bà chủ quán đã tin tưởng vào điều đó, khi nhìn thái độ Nguyệt phục vụ khách hát. Nguyệt đong đưa, Nguyệt đon đả… chưa một vị khách hát nào ra khỏi phòng mà có lời ca cẩm, than van hay đòi đổi nhân viên cả. Đến ngày thứ ba; ở quán, bà chủ cùng mọi người khen Nguyệt khéo mồm, hát hay lại khéo chiều khách.
Nguyệt không được xinh xắn nhưng ưa nhìn, khuôn mặt sắc nét và cá tính,  Với chiều cao một mét năm tư, cộng với đôi guốc cao gót mười phân, trông cô vẫn nhỏ nhắn  như một cô bé học sinh PTTH vậy. Có lẽ, đó là điểm khác biệt duy nhất của cô ở nơi đây.
Hôm nay, trông Nguyệt thật gợi cảm trong chiếc áo thun mầu tím nhạt, bó sát người, cổ áo khoét sâu để lộ đường cong đầy nữ tính và sức sống. Mỗi lần Nguyệt chào đón khách vào phòng hát, trông Nguyệt lả lơi, gợi tình hơn hết thảy những cô bé nhân viên lâu năm trong quán – một sự gợi rất tình tứ, thanh lịch. Điều đó khiến cho các nhân viên cũ phải có đôi chút ghen tị.
Nguyệt quay ra mời nhóm khách tiếp theo vào phòng hát. Đã quá mười giờ khuya, nhưng ở nơi chốn này thì đó mới chỉ là bắt đầu. Bất giác Nguyệt giật mình khi nhìn thấy trong sáu vị khách hát kia có một người... “Trời ơi, đó là Phong!” Nguyệt thoáng giật mình, nhưng lại lập tức bình thường trở lại, chân cố gắng đi qua nhanh.
- Mời các anh vào phòng hát. Em cùng các chị sẽ rất vui lòng được chọn, bấm bài, phục vụ mấy anh!
Nguyệt nhẹ kéo tay hai người bạn của Phong. Phong vô cùng quen thuộc với cái điệu bộ này của các “nàng”, nên không tỏ ra lạ lẫm. Nhưng… nhìn cô bé này có nét gì đó quen quen, mà trong thoáng chốc Phong không thể nhớ ra được. - Phong kín đáo nhìn Nguyệt, khi cô đang cố tình nhìn nghiêng sang phía người bạn Phong - hình như Phong đã gặp cô bé này ở đâu rồi…“Thôi đúng rồi; con bé học năm thứ ba, khoa quốc tế,  cùng hùng biện với mình hôm thứ bẩy vừa rồi đây mà. – Phong nghĩ đến đó, chau mày, khuôn mặt đăm chiêu đầy suy tính:  “Ồ, hoá ra cô em cũng chỉ là tầm thường, hoá ra cô em…”
                          *                *                *

Bar Karaoke 
- Để yên? – Phong khẽ nhếch mép cười: - Anh có làm gì “cô nhóc” đâu, chỉ là thoả thuận để “đôi bên cùng có lợi” thôi mà. Cô bé sẽ có tiền và sẽ không phải làm ở đây lâu thêm một ngày. Điều đó chẳng quá tốt cho cô em hay sao? Chỉ cần cô bé ở bên anh hôm nay,chỉ một mình anh thôi,thế là đủ! _ Vừa nói hắn vừa mở rộng vòng tay ôm eo Nguyệt một cách thân mật, suồng sã.
- Bốp!
- Anh đừng tưởng mình có tiền là có thể coi thường những cô gái ở đây._ Nguyệt đẩy mạnh Phong về phía trước, nghiêng người giữ “ thế thủ”.
Quá bất ngờ trước cái tát đầy phản ứng tự vệ của Nguyệt, Phong chới với suýt ngã. Hắn xoa tay lên má, nhìn Nguyệt bằng ánh mắt như có lửa:
- Sao, Bày đặt làm bộ hả? Tưởng danh giá, giỏi giang thế nào. Hóa ra cũng chỉ là kiếm cái mác Sinh Viên để hoạt động kiếm tiền bằng cái nghề rẻ mạt này. Hay vì trang trải chi phí cho mơ ước học hành mà cô em phải “ dấn thân” như bao con bé nhà quê ra tỉnh lười lao động khác? – Phong mỉa mai: -  Anh đang giúp cô em có tiền một cách “trong sạch và nhẹ nhàng” hơn... Mà cô em còn lấy oán trả ơn à?
- Sao Phong lại... Phong dám ... Phong... _Nước mắt lưng tròng, Nguyệt run lên vì tức giận.
Phong khẽ nhếch mép cười, nhìn Nguyệt như một kẻ chiến thắng:
- Điều anh dám làm thì nhiều lắm. Anh còn “ dám” làm cho cô em nổi tiếng ngay trong trường từ ngày mai. Và thậm chí, ngay bây giờ cô em sẽ bị đuổi việc nếu anh muốn. Cô em muốn thử không?
Nguyệt đứng phắt người dậy, nhìn thẳng vào mắt Phong:
- Được, anh cứ làm những gì anh muốn. khốn nạn, bỉ ổi!
Nói dứt lời, cô chạy nhanh ra cửa.
        *             *             *
Giải thưởng.
Những ngày sau đó Phong không còn thấy cô nhóc đến đó nữa, nhưng cái tát và thái độ của cô nhóc dành cho hắn thì hết đêm này qua đêm khác, dù bận bịu với rất nhiều điều, mà hắn vẫn không làm sao quên được. Hắn vẫn thấy lòng ấm ức lắm, giống như kẻ lần đầu tiên bị bại trận trên chiến trường vậy. Đã bao lần lòng hắn quyết tâm phải gặp cô nhóc cho bằng được, nhưng vì chuyến thực tập trên Kon Tum đã khiến hắn phải hoãn kế hoạch ấy lại.
Chuyến thực tập kéo dài hơn ba tháng cuối cùng cũng kết thúc. Cầm luận án tốt nghiệp vừa hoàn thành trên tay, hắn mỉm cười hài lòng. Đang nhâm nhi thưởng thức hương vị café ở Caanteen, đột nhiên đám bạn “chiến hữu” của hắn ở đâu ùa tới, đặt lên bàn trước mặt hắn tờ báo và chỉ vào những tấm hình được đăng ngay ngắn ở trang giữa tờ báo:
- Thấy quen quen không? Đọc đi, mày sẽ thấy đôi chút thú vị đấy. Đúng là xứng tầm!
Phong chăm chú nhìn vào vị trí duy nhất đăng tấm hình của cô bé nhân viên mà hắn ngày đêm nhớ tới chỉ vì... cái tát. Những thông tin mà hắn đọc được bên cạnh bức ảnh khiến hắn thực sự ngỡ ngàng: “ Cuộc thi viết Phóng sự xã hội đã thành công tốt đẹp. Điều đặc biệt của cuộc thi lần này là giải nhất lại không thuộc về một phóng viên chuyên nghiệp nào, mà thuộc về một sinh viên học luật năm thứ ba, với phóng sự nhiều kỳ “ Nỗi Niềm những cô gái quán Bar”. Sau đây là những chia sẻ của cô trong quá trình thực hiện tác nghiệp, viết bài....”
                                  
Chú giải: (*) “over night” – ( Tiếng Anh)
à Qua đêm
                 (**)“Rose Killer – (Tiếng Anh) à Sát thủ hoa hồng