Nguyễn Việt Tư

Hà Nội mưa cùng huế
(Gửi TC Sông Hương)

Chưa đến Huế mà sao mình nhớ Huế?
Hà Nội mưa có thể Huế đang mưa
Em quên nón để ướt tà áo tím
Nghiêng một trời mùa thu tím như mơ

Nơi tôi ở giờ đang cơn áp thấp
Sông Hồng no phù sa ứ nước lên
Em chắc đã áo tơi sang Đại Nội
Qua Tràng Tiền sóng sóng nhịp Hương Giang.

Giữa Hàng Khay tôi rẽ về Bà Triệu
Đền Ngọc Sơn sương đỉnh tháp âm u
Dốc Phú Cam có còn ai bán rượu?
Lăng Gia Long không biết đã trùng tu?


Em dấu nhà đưa tôi thăm Cồn Hến
Ăn cơm quê rồi tráng miệng bánh bèo
Tôi chưa biết thế nào là đặc sản
Nên mời em xì xụp bún giò heo!

Nếu có thể chúng mình lên đò dọc
Cho đêm trăng đừng lạnh giống ngày xưa!
Nghe ai gõ vào mạn thuyền hiu hắt?
Bóng Văn Cao ngồi khóc bóng Trương Chi!

Hãy cùng tôi tiêu hết đêm vì Huế
Nằm mơ màng trong cung điện nguy nga
Thả hồn bay trên dòng sông Như ý
Nhớ những triều vua chúa đã đi xa

Tôi là bụi!
Mà em sao đài các?
Thuyền rồng cao tôi đâu dám trèo lên!
Em đa tình!
Tôi tròng trành trơn trượt!
Để ngã rồi tôi đổ sóng vào em

Trong lòng tôi Huế đã là kiệt tác
Đẹp như em nhan sắc của trời cho
Cứ nhẹ nhàng cứ níu chân du khách
Huế dịu dàng và Huế cũng kiêu sa!

Tôi họ Nguyễn
Có thể là gốc Huế
Nhưng bây chừ
                        Nào biết Huế ra răng?
Giữa phố lạnh càng ngấm mưa ngấm nhớ!
Huế yêu thơ
                        Mà tôi lại yêu em!

Hề hoạn
Kính tặng hương hồn nhà viết kịch Tào Mạt

ấu thơ ghé qua ta
ấu thơ đi mất dạng!
Tuổi bình minh nắng đỏ tóc hoe vàng
Da xanh mướt giữa chợ chiều ế máu
Điệu hề chèo
Chân chữ bát giang ngang

Mặt trơ trẽn trên rùng mình bến gió
Lau phất phơ
Nghiêng ngửa nửa câu thơ
Tay mỏi trống mộng du vào cổ tích
Mặc thời gian trôi tuột nửa đời mưa!

Níu mây bay men say cơn chuột rút
Phút tuý cuồng cao vút giọng ca rè!
Góc sân khấu đầu cầu sông Mê khói
Ai lan ta, đau ta cạnh cánh gà?!

Phẩm xanh đỏ chân dung Quan Hề Hoạn
Dù muốn yêu mà không thể được yêu!
Như bi kịch của Tử Trường Tư Mã
Mà người xem sao không thể thấy nhau?

Làn đời ơi! Hãy vơi đi đố kỵ
Hư danh nào xâu qua lỗ trôn kim?
Dù sông Thương ngày đêm muôn trùng sóng
Ta vẫn còn dư sức để yêu em.

Gom lửa

Tôi cứ đứng
Giữa bốn bề thu đổ
Gom lá vàng
Về ủ những trang thơ
Rồi nhóm lên
Một mùa đông đỏ lửa
Lạnh thế gian!
Nào ấm được bao giờ?!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét