HOÀI LỘC
Mưa xuân
Em hát
“Lời tỏ tình của mùa Xuân”…
Gửi cho ai
Cho ai nghe
Khi bên hồ chỉ còn mỗi mình tôi
Mình tôi ngồi… gục đầu… ôm gối…
Tiếng hát lướt mặt hồ, êm mượt như nhung
Như gió thoảng hương
Như nắng ấm ban mai
Gọi mưa xuân về cho mầm cho nụ
Bất giác
Tôi vuốt tóc
Trong kẽ tay vương vài sợi bạc…
Tôi uể oải nhìn
Chỉ âm thanh còn lả lướt với hồ
Không lẽ em đã tan vào khói mỏng?
Bên hồ
Còn lại mình tôi
Tay vuốt tóc
Lần – một
Lần – hai
Lần – ba
Ôi! Không còn sợi nào rơi rụng!
Chả lẽ tóc mình đã lại màu xanh
Mầu nhiệm thế sao
Mưa xuân
Mưa xuân
Mưa xuân…
Tiếng hát em…
Miền nhớ
Núi Ba Vì - hồ Suối Hai
Gần thương xa nhớ xứ Đoài tôi ơi!
Nước đi về với non rồi(1)
Chiều xa… bất chợt: Mắt người Sơn Tây(2)
Hồn quê
Nhớ chè xanh nhớ sắn lùi
Mát thơm chát lưỡi, ngậy bùi đầu môi
Chợ tan gặp tiếng em cười
“Anh đèo em với…”, ấy lời quê ta!
Đường về tiếc chẳng được xa
Còn mang món nợ: Vào nhà em chơi…
Lặn trong Mía ngọt một đời(*)
Tôi giờ thăm thẳm đất trời nhớ em!
Bộn bề muôn nỗi triền miên
Thảnh thơi chút lại khát thèm hồn quê
Cháy lòng một thuở đam mê
Dẫu mai chống gậy, xin về tìm nhau…
Lộc
Gợi tươi non mầm sống
Gợi sức bật đầu cành
Em mang mầm Xuân ấy
Chiến trường sáng lời ca
Em mang sức bật ấy
Đạp đầu thù băng qua!
Từ ấy xa biền biệt
Chưa một lần thăm nhà
Trường Sơn xanh ngút ngát
Tìm đâu một nấm mồ?
Trường Sơn tràn lộc biếc
Tượng đài Máu và Hoa…(*)
Hoa báo xuân
Trường Sơn
Dưới bóng lá Trung quân
Anh cắn chặt vành môi
Đặt em nằm sau trận bom toạ độ
Ngực áo anh cất trang thơ viết dở
Thấm đẫm máu tim em
Cô gái giao liên!
Đêm ấy
Đêm cuối cùng
Anh mắc võng bên em
Ôm trang thơ
Khóc oà
Sà vào lòng mẹ…
Những câu thơ
Qua lửa đạn sém vàng
Đan nối con đường xuyên rừng vượt núi
Trăn trở đêm đêm giữa hai trận diệt thù
Thao thức chân trời mơ ước!
Ríu rít lời thương điệu “Lý cây bông”…
Những câu thơ
Nhoà máu tim em
Căng chặt góc ba lô
ủ qua bao năm tháng
Âm thầm
Xoè nở…
Xoè nở…
Nắng sớm ùa qua cửa sổ
Hơn hai mươi năm
Giữa trang thơ xưa
Em
Em
Em
Rực rỡ bông hoa đỏ
Báo mỗi mùa xuân sang!
Xuân 1998
Nghiêng ngả
trung du
Bồng bềnh bán bồng bềnh mua
Chợ chuyếnh choáng sóng gió ùa đầy ghe
Ngực sông căng hương trái quê
Phải lòng câu lý theo về bên kênh
Lên bờ còn tưởng lênh đênh
Bước đi cứ ngỡ bồng bềnh thuyền trôi
ủ men chợ nổi cuối trời
Về say nghiêng ngả núi đồi trung du…
1976 - 2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét