Đào Minh Lý

CHUYỆN KHÔNG THÀNH


Bất chợt thu về bên cửa
Xoè tay hứng chiếc lá vàng
Tình ta bây giờ cũng vậy
Đâu còn như lúc xuân sang.

Hồ thu sương mờ khói phủ
Anh gom nỗi nhớ vô bờ
Ngập ngừng thả vào khói vỡ
Cuộc tình tan nhanh như mơ.

Này đây là nơi hẹn cũ
Lối về xưa có bóng em
Nụ cười tan vào hoa nắng
Đã làm anh say như men.

Tạm biệt, tình yêu ở lại
Em đi lối chẳng có anh
Mùa sau nếu còn gặp lại
Có ai nhớ chuyện không thành?

 KỂ CHUYỆN ĐẦU XUÂN
 
Đầu xuân em kể chuyện anh nghe
Về một vùng trời mây trắng lắm
Từ thuở xưa
Xứ Đoài
Mây và nắng
Trải bụi trần trên mái thủy đình cong.

Em lớn lên
Từ thùng nước mẹ gánh ở giếng làng
Là hai mắt chú rồng tinh nghịch
Vì lẻ đàn nên người đời gọi Quái
Ngàn năm rồi yên ngủ giữa đồng xanh.

Anh à.
Ai bảo chỉ tạo hoá mới dệt nên tranh
Chùa Thày hình chữ Tam
Ba nét ngang nép mình trong dáng núi
Cầu Nhật – Nguyệt đôi vầng soi sớm tối
Đưa tao nhân bước lối thiền môn.
 Tuổi thơ em.
Đằm thắm tiếng chuông hôm
Vãi già đi ngang gác chuông miệng A-di-đà-Phật
Có tháng ba
Mẹ giặt chăn ở ao làng trong mát
Thàn mát trắng núi, nức lòng du khách
Hoa gạo hồng tí tách nở đầy ao.

Cho tới bây giờ
Mái vẫn cong chùa vẫn đứng soi mình
Hồn thiền sư thấp thoáng cùng sương khói
Mặt nước rung rền theo tiếng pháo
Chú Tễu ra chào du khách viếng hội chơi.
...
Chuyện anh nghe đủ thắm miếng trầu hôi
Em sửa soạn chờ người về thăm nhé
Lại kể chuyện quê ngọt ngào dòng sữa mẹ
Chuyện làng Thày trong tiết xuân sang.

CÓ BAO GIỜ

Có bao giờ khi tình yêu đang thắm
Anh vô tình nhận thấy chẳng phải yêu?
Phút này đây em trăn trở rất nhiều
Tình đã trao không bao giờ lấy lại
Nhưng em tin chẳng có gì mãi mãi
Đến lúc rồi ta sẽ chẳng còn yêu.

Em biết rồi chẳng thể sống phiêu diêu
Thở bằng cảm xúc hơn đập cùng lý trí
Em cũng biết dẫu nghìn lần ngẫm nghĩ
Khó vô cùng để trọn vẹn bên nhau.

Em chỉ mong đừng vội sớm phai màu
Tấm tin yêu anh trao khi thề thốt
Dẫu nắng quái hay mưa chiều lả lướt
Vẫn sáng bừng một cõi có em.

Em mong cuộc đời cho em đủ lặng yên
Thấy tình anh và tim em hoà một
Dẫu vô tình sẽ cho người một chút
Vẫn đủ bên nhau đến hết kiếp yêu thương.


 BONG BÓNG THỜI GIAN


Hà Nội
ngậm ngùi
giữa những ngày mưa
Hàng phố
vắng
Cây bên đường
thay lá
Chân bước khẽ
Ôi lòng chênh chao quá
Nhung nhớ một thời
Bím tóc
Trắng mộng mơ

Những thần tượng
Ta vội vã tôn thờ
Những lời yêu
Ngọt ngào
Chóng vánh.
Lá thư không trao cứ dội về xôn xao lắm
Dẫu biết cái thời thơ dại đã đi qua.
 Bím tóc xinh xinh
Chỉ còn trong kí ức
Mượt mà.
Hờn giận yêu thương chi đôi lần vẫy gọi
Rồi như bong bóng
Tan biến vào giấc mộng.
Mấy dịp trong đời thao thức, trở trăn thêm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét