MẢNG KHUẤT
Vài năm lại đây, xóm Đoài mọc lên khu chợ cóc
với dăm gian quán vảy và sáu bảy chõng hàng. Người đến đây phi bán thì mua, tuy
nhiên cũng có khối bà bán ruộng, làm nhà xong, rỗi nghề, ngồi quán “buôn dưa
lê” cả ngày không chán…..họ cập nhật được những sự vụ ly kỳ và lắm câu truyện
tình lạ hoắc.
……Bữa nọ khoảng ba giờ
chiều có chiếc xe con màu đen bóng loáng, nó chầm chậm theo đường bê tông, đi
vào giữa xóm, rồi dừng lại trước khu chợ ồn ào.
Một cặp vợ chồng đã
luống tuổi bước xuống, cứ nhìn người đàn bà với nét son phấn cầu kỳ và y phục
thời trang như thiếu vải, kẻ võ đoán dễ liên tưởng đến một dạng bà mới xuất
hiện, nhưng kín đáo ở thời a còng, thấy “ chồng hết xăng hạ cánh” thì mình lặng
lẽ “tuyển phi công trẻ lái tiếp máy bay bà già”.
Còn người đàn ông với dáng bộ khoan thai chững chạc, mắt nhìn
qua cặp kính gọng vàng, y phục mực thước phẳng lừ, có thể đoán ông dẫu là dân
hưu, song thời đương nhiệm phải là một xếp không xoàng. Ông bước về phía cô
hàng cá hỏi thăm đường vào nhà Tùng Cốc.
Cô hàng cá bảo:
Nhà Tùng Cốc à?.....có
đấy…..Nhưng Tùng mới là tên nhà nó, còn Cốc là tên bố nó đấy, khéo mà nó giận
chết. Ông Cốc là liệt sỹ từ năm bảy mốt
cơ (1971).
Bây giờ ông hỏi nhà Tùng
à?
Khách gật đầu:
Cô làm ơn chỉ giúp.
…..Ở cái xóm Đoài chưa
đầy sáu chục nóc nhà này, người ta biết rõ hoàn cảnh và xuất xứ của nhau như
thuộc lòng bàn tay mình vậy.
Ai chứ…..Nhà Tùng thì…..
……Khoảng năm một chín
bốn mốt bốn hai gì đó, nghĩa là cách đây trên dưới bảy mươi năm, bên thôn Cao
Xá có Ông phó mộc đi làm ăn xa mãi bên kia Sông Hồng. Khi về ông cõng theo
thằng bé trai hai tuổi, gọi tên là Cốc…Ông bảo:
Phải thời đói kém, người ta không nuôi nổi,
người ta cho. Tôi bế nó về ai nuôi thì nuôi, chả ai nuôi thì tôi nuôi làm phúc.
Có nhà ông bên xóm Đoài, mang thằng bé về nuôi… một ăn một lớn.
…..Ngoài ông phó mộc ra
chả ai biết thân phận thằng Cốc.
…Vốn xưa kia ngoại của
nó sinh con một bề, chỉ được một mình mẹ Cốc, tên là cô Thắm, vào tuổi đôi mươi
Thắm đẹp rực rỡ khoe nét dậy thì, đến nỗi lắm đêm cụ bà nghĩ ngợi, thành ra lo
lắng. Đã có vài đám dân quê thập thò mối lái, mà cụ ông cứ muốn để gả cho con
nhà Ký Dậu, làm việc cho tây, trong sở “Dây thép” ở Hà Nội. Thế nên truyện
chồng con của Thắm cứ tròng trành như nón không quai.
Nhà Thắm vốn làm ăn
chẳng xô bồ, mà hai cụ vẫn nuôi một anh lực điền, sau này hai cụ quen miệng gọi
luôn tên anh là Điền. Thời buổi loạn ly, đó đây xảy ra cướp bóc, trong nhà có
người như Điền, tưởng cũng yên lòng hai cụ.
Quê Điền ở mãi miền
duyên hải, phải cái nghèo nhưng trời phú cho anh cái vóc to cao khỏe mạnh, đẹp
trai, làm ăn ngăn nắp. Tay này mà cười,
hàm răng trắng của nó làm khối cô lóa mắt.
…..Bữa nọ bên ngoại có
đám, hai cụ khăn áo cùng đi, cụ bà bảo:
Điền hôm nay ở nhà mà
xay ngô, xay lúa, trông nhà…..Điền thưa vâng rồi trần lực ra làm, đến lúc cô
chủ Thắm bảo nghỉ ăn cơm, Điền mới nghỉ tay, rồi hai tay sách hai thùng nước và
chiếc gáo dừa ra mé sau giàn trầu tốt um ở góc vườn. Điền cởi phăng cả quần lẫn
áo, xối nước ào ào cho hả hê cái thân
làm kiếp nô điền.
…Lâu nay, má cô chủ cứ
hồng lên, như mầu nụ gạo sắp xòe, cô biết thừa rằng cái sự Điền đang tắm, mình
trần như nhộng, mà cớ làm sao dám cầm viên sỏi ném qua dàn trầu vào chỗ Điền
đang tắm, làm con vàng đương bị xích cứ lồng lên xủa về phía ấy.
Con vàng càng xủa càng
như mách cô chủ, cái sự anh ta tắm vẫn chưa xong. Thế là lúc đầu chân cô ngập
ngừng, sau thì bạo bước, vòng ra phía sau giàn trầu, chỗ ấy về mùa mưa chỉ có
ếch và chão chàng cõng nhau ộp oạp.
Nhìn cơ thể trần chuồng
của một chàng trai đương độ, đã từng tắm nắng gội mưa, những bắp tay, bắp ngực,
bắp đùi cuồn cuộn – cô chủ thốt lên, chả biết cô nói đùa hay cô mắng thật:
Ơ….ơ….kìa, đẹp mặt….xấu
hổ…, bắt quả tang rồi nhé….
Điền vô cùng bối rối,
muồn thăng thiên mà không có cánh, muốn độn thổ chẳng có vuốt mà đào. Điền đành
ngồi thụp xuống, ngoái cổ lại mà năn nỉ:
Cô chủ ơi! Lên nhà đi,
cho tôi đứng dậy mặc quần, kẻo hai cụ về thì tôi chết. Tính hoang dại muôn đời,
đẩy Thắm đến bên Điền, véo vào sườn Điền một cái… đau dễ chịu.
….Chiều ấy, mặt trời như
trọc tức cô chủ, xuống rất chậm, bóng
đêm như trêu ngươi cô chủ, cứ lửng lơ không thèm ôm lấy hoàng hôn.
……Đêm ấy chờ khi Điền
dậy rút rơm trâu, cô chủ cũng dậy theo, cô lôi anh vào nhà ngang, trong ấy chỉ
có cối xay, chầy giã và những manh chiếu sờn.
Cô chủ bảo:
- Bắt đền Điền đấy, ai
bảo lúc ban trưa Điền được tắm chuồng bên giàn trầu của cụ?....Làm “cô chủ” khó
cả cái chịu chết đi được.!..!..
Điền chưa kịp thanh
minh, thì Thắm đã nắm lấy cái dải rút quần của Điền mà kéo mạnh một cái …..Nghe
tiếng…..Xịch…..Thắm ghé tai Điền thì thào:
Giờ tắm đi cô chủ kỳ
cho….??
Trên nhà cụ ông nghe con
vàng xủa những tiếng thưa thớt, như hồ nghi tiếng “chuột chạy” trong nhà ngang.
Cụ ghé tai bảo cụ bà:
Khéo mà có trộm:
Cụ bà ngái ngủ làu bàu:
Bố trộm cũng chả dám
chơi với tay thằng Điền
?....?.....!!...??
Những ngày sau đó Điền
lớ ngớ như thằng mất trí, mà đêm đêm thì rất chăm chỉ dậy rút rơm trâu. Cụ bà
vốn cẩn thận, đêm nào trước khi vào với cụ ông, cụ cũng cặn kẽ:
Thằng Điền, nửa đêm nhớ
mà dậy rút rơm trâu đấy nhá.
Sự đời là thế, ai dám
bảo sự đời làm gì có thế, từ bấy trở đi, chả đêm nào trâu bị đói rơm….
Mãi vài tháng sau, cụ bà
thấy con gái kém ăn, hay ói mửa, cụ tỷ tê hỏi nhỏ, dỗ dành, Thắm thú thực, cụ
mới rõ sự tình thật là khó xử. Cụ ông biết truyện, cụ hoảng hốt như đất dưới
chân mình xụt xuống…..
….Rồi một sớm trước lúc
bình minh, Điền nhận tiền công hai cụ trả, rồi khăn gói lặng lẽ mà đi, không kịp
một lời chào cô chủ, Điền đi về phương nào, không ai biết rõ, chỉ riêng Điền biết mình đi trong đêm thu, gần về sáng
đã có sương buông lành lạnh...lòng nhớ nhung cô chủ vô cùng. Sáng banh trở dậy,
Thắm thấy nhà mình chống trơn.
…..Thắm được cha mẹ cho
lên hái “dâu chăn tằm” đỡ bà dì trên mạn ngược.
Thằng bé Cốc ra đời ở
đó.
…..Người ta bảo để Thắm
bế Cốc về làng, thì bằng cái gai chọc mắt, nên người ta bàn phải đem cho nó, về
phương biệt xứ. Thế là thằng bé Cốc chưa đầy hai tuổi phải lìa mẹ, ôm lấy cổ ông
phó Mộc, cõng sang xứ Đoài.
Rồi Thắm cũng trở lại
làng vì “nghề tằm tơ bây giờ rẻ mạt”. Thắm lấy chồng, hai cụ cho ở rể.
Chồng Thắm là một thanh
niên khù khờ, thuộc dạng ngồi đầu gối quá tai, nước da vàng bủng, bữa không ăn
nổi hai “bát đàn cơm”. Biết mấy phen cụ bà phải dục Thắm rang ngô rang lạc, đổ
ra giường, cùng nằm mà ăn, gọi là “ăn nằm với nhau”– Thắm mới có bầu, sinh ra
thằng Sủng. Trời mà biết Sủng là con ai? Chỉ biết khối hôm trời chưa sáng, hai
cụ chưa dậy đã thấy lão hàng xóm ở bên nhà Thắm về, bảo là sang xin lá trầu. Thằng
Sủng một ăn một lớn.Thấm thoát năm sáu tư (1964) Sủng mười tám tuổi, tốt nghiệp
lớp bảy thi vào trường trung cấp, hai năm sau ra trường thành người nhà
nước. Ở cơ quan – Sủng giữ một nguyên
tắc làm việc cho mình là : ít nói và chăm chỉ, nhưng ở những cuộc họp Sủng tụng
lại lời thủ trưởng thông như cháo chảy. Sủng lọt vào tầm mắt của một vị có tên
tuổi chả nhất nhì thì cũng ba tư trong
hàng tỉnh, ông có cô con gái đã vào tuổi dậy thì mà cái nết ăn chơi cũng vào
loại đứng đầu bè bạn, làm ông lo lắng.
Cái gì đến rồi sẽ phải
đến, ông trở thành bố vợ Sủng. Rồi Sủng đi đông Âu, quan lộ thênh thang như phi
đạo.
……Lại nói bé Cốc về bên
xóm Đoài, lớn lên Cốc thành một chàng trai vuông vức, lập gia đình, có hai con
đứa trai tên Tùng, đứa gái tên Nga Rồi Cốc lên đường đánh Mĩ…..
……Và sau này, cái ngày
vợ con Cốc lăn đùng ngã ngửa vì cái tin báo tử Anh Cốc từ Miền Nam gửi ra, vợ
con anh có thấy ai gọi là bên nội sang chia
sẻ? ..... Rồi những năm đói kém trong cơ chế bao cấp , vợ con Cốc có
biết bên nội là đâu mà cậy mà nhờ…?
Cốc bị ruồng bỏ, tính ra
cũng bảy mươi năm có lẻ, ngỡ như mọi sự đã an bài.Thế mà hôm nay bỗng có người
tìm sang, nhận nhà Tùng, nhà Nga là con cháu??
Từ cái chợ cóc xóm Đoài,
rộ lên những tin đồn lạ hoắc rằng:
Nhà Tùng có người bên
nội, là Việt Kiều từ Mỹ tìm về, có khi chỉ nay mai, đưa cả hai nhà sang định cư
ở bang Ma xa chu xét. Lại có tin khác bảo: có người xin cho con nhà Tùng, nhà
Nga sang Ba Lan du học.
Thực ra nguồn tin ấy có
nhiều chi tiết bịa, nhưng truyện nhà Tùng có khách lạ rất sang thì có thật.
* *
*
Bà Sủng đặt lên bàn trà
nhà Tùng những túi quà nào bánh mì siêu thị, chả cá Đài Loan, kim chi Hàn Quốc,
thịt bò xay Nam Mỹ, cá hồi đóng hộp Mễ Tây Cơ - Trông rất lạ mắt.
Mẹ con nhà Nga (em Tùng)
nghe thoại, cũng xe máy đèo nhau sang. Nhận ly trà từ tay Tùng trịnh trọng, mà
ông Sủng chưa nhắp, ông vội giới thiệu với hai nhà:
Ông là em trai ông Cốc,
hai nhà Tùng Nga cứ gọi ông bà Sủng là chú thím Sủng cho quen….Đột nhiên giọng
ông trầm xuống và nét mặt dầu dầu, ông nhắc cặp kính gọng vàng ra, con mắt ông
như dõi vào cõi thời gian xa lắc….
Ông bảo:
Tất cả là do lịch sử,
đất nước bị nô lệ, dân tộc lầm than, hạnh phúc chia lìa, gia đình tan vỡ, người
lưu lạc chưa tìm được về nguồn. Ông đã mấy độ dò la tông tích, thân già phải
lận đận tìm sang xứ Đoài. Trời không phụ kẻ có tình, cảm động biết bao khi tìm
ra ông phó Mộc hãy còn.
Lúc này Bà Sủng bùi ngùi
đứng dậy đến bên bàn thờ, thắp mấy nén nhang chắp tay thì thầm khấn vái, phụ
họa cho bài diễn thuyết của chồng rất trơn tru, cảm động.
….Không gian chìm lắng
….mọi người lặng im….
Tùng nháy vợ xuống bếp
bảo: Liệu mau chân ra chợ cóc, mua thực phẩm về làm cơm gấp, tiếp ông bà. Rồi
Tùng lại vội vã lên nhà nghe ông Sủng nói.
Hướng về phía thằng Bi –
Con trai Tùng, Ông bảo: Bất luận đang học,
hay đang làm gì? Phải chuyển sang học bên học viện quốc gia thôi, thằng
Tuấn nhà Ông đương làm phó giám đốc học viện bên đó. Năm nay vẫn còn hai chỉ
tiêu nội bộ đấy, Ông bảo thằng Bi
Nhá, Đi học nhá, sau này mới có vị trí xã hội,
rồi còn phải kiếm cô vợ Bác sĩ nữa chứ. Chiều nay ghé qua thành phố ông sẽ lưu
ý thằng Tuấn về chuyện này….Ông nói chưa hết lời, cả nhà đã cùng đồng thanh:
U…ui….thế thì sướng quá, rồi quay sang thằng Bi mà tán tụng: Nhất mày đấy Bi ạ….Sướng chưa….?
Quay sang phía con gái
Nga, Ông Sủng hỏi:
Con gái nhà Nga hử?
Cả nhà lại nhất loạt:
Vâng, Tuyết Tuyết đấy ạ.
Rồi mọi người lặng im
nghe ông Sủng phán. Họ im lặng đến nỗi chỉ còn nghe tiếng tích tắc của chiếc
đồng hồ treo tường. Ông gõ gõ ngón tay chỏ xuống bàn, như để đắn đo kỹ lưỡng. Nếu
ông kéo dài cái trạng thái ấy tý nữa, ắt con Tuyết Tuyết sẽ bị ngất, vì tim nó
thắt lại trong hồi hộp.
Ông khẳng định: Còn trẻ
lắm, còn sung sức lắm, phải đi Ba Lan theo học ở nhạc viện XôPanh một khóa bảy
năm mới được, khi về lấy chồng chưa muộn. Đồng ý không cô bé Tuyết? phải cố
thôi, nhá, phải cố mới làm chủ được tương lai, rõ chưa? Ừ, cứ thế……Cứ thế nhá
Ông lại tiếp: Ôi chao,
sau này người ta nghe nhạc hàn lâm, chứ ai nghe nhạc vỉa hè…..như bây giờ.
Nghe đến đây, mọi người
lại cùng một lời hoan hỷ:
Úi … Trời ơi…Nhất mày
đấy Tuyết ạ.
……Cuộc gặp gỡ ban đầu,
chủ khách đều vui rôm rả. Riêng thằng Bi và con Tuyết trong trạng thái lâng
lâng ngập tràn hạnh phúc, như một tín đồ biết được câu thần chú mở cửa, cửa mở
ra là thiên đàng trước mặt….
……Ông Sủng cũng thấy
cuộc “Xứ Đoài Du” đạt kết quả khả quan. Ông ngó đồng hồ rồi hỏi qua câu chuyện
làm ăn và ông bảo chiều nay còn phải ghé qua thành phố… rồi ông viện lời…..cất
bước.
…..Sau đó ông lại có hai
cuộc sang xứ Đoài. Một là đón Tùng Nga sang thăm cụ Thắm, rồi đưa chúng lên ủy
ban trình diện.
Chuyến sau là đưa chúng
sang bên Cao Xá, thăm ông phó mộc ngày xưa, nay ông đã ngoại chín mươi tuổi, để
xin ông lời chứng thực, liệt sỹ Cốc là con cụ Thắm.
Còn Tùng và Nga, vì cửa
thiên đàng đã hé đối với những đứa con của chúng, nên Tùng Nga rất nhiệt tình
ký vào tất cả các bản khai của ông Sủng. Ông nhanh chóng hoàn tất hồ sơ mẹ liệt
sỹ cho cụ Thắm mà sự sống của cụ lúc này đang được tính bằng ngày.
Thế là: Cốc là thằng bé
bị ruồng bỏ hơn bảy mươi năm sau trong cơn sốt đất, đất đắt như vàng, làm huynh
đệ tương tàn, cương thường đảo lộn. Liệt sỹ Cốc lại được người ta triệu tên ông
về ghi sổ gia đình là con trai cụ Thắm.
Hồ sơ gửi lên theo tinh
thần chỉ đạo của UBND xã cụ Thắm được mua đất giãn dân theo giá ưu tiên mẹ liệt
sỹ.
….Một tuần sau…Cụ Thắm
qua đời. Chả nói chứ!.....Xuất đất ven đường ấy bây giờ bán ra chắc chắn phải
được đếm bằng tiền tỷ.
* *
*
Thằng Bi khấp khởi bỏ dở
khóa học ở trường cơ khí Việt Hung, nó chờ đợi ông Sủng suốt cả mùa thu, đến
nỗi mùa thu vàng vọt, nó lại khắc khoải mong ngóng sang cả mùa đông thành thử
mùa đông cũng hóa nhạt nhòa. Hai bố con nó cũng vài phen về thành phố gõ cửa
nhà Tuấn – con trai ông Sủng nhưng chỉ thấy cửa đóng then cài, hai bố con Tùng
lại dong duổi sang nhà ông Sủng, cũng vẫn cảnh đìu hiu. Hỏi thăm nhà bên người
ta bảo: cụ Thắm mất rồi, đã qua tuần bách nhật. Ông bà Sủng đang trên chuyến du
lịch Nam Hàn.
Nó đành đi làm thuê cho
một ông chủ thầu xây dựng. Niềm tin của nó rụng rơi từng ngày.
* *
*
Còn mẹ con nhà Nga Tuyết
tình hình đang trở nên gây cấn.
Bằng kinh nghiệm của
người mẹ, Nga biết con Tuyết Tuyết chưa chồng mà đã mang bầu.
Đêm ấy Nga lo lắng hỏi
con:
Bị với thằng nào?
Tuyết Tuyết chủng chẳng:
Biết được!
Nga bực dọc bảo con:
Mày nói năng cho tử tế,
bị với thằng nào cũng phải nói cho rõ, tao mà bực mình tao đập đầu tao chết cho
mà xem.
Nghe vậy Tuyết Tuyết
chuyền giọng lập lờ:
Với anh ta chứ còn ai!
Nga vẫn cố kiềm chế
mình:
Anh ta, anh ta là thằng
nào?
Tuyết nói một hơi:
Anh Trường Vũ, kỹ sư xây
dựng bên thôn Cao Xá, bố là liệt sỹ, chỉ còn mẹ, làm bên hợp tác xã thảm len.
Nga dịu giọng:
Bảo nó liệu mà lo cưới
đi, kẻo lại mặt mo cả lũ. Sắp sang tháng thứ tư rối đấy
Tuyết Tuyết xụt xịt
giọng khóc:
Chia tay, nhau rồi!
Nga hứ lên một tiếng lạ
lẫm, hỏi lại:
Chia tay, ai chia tay ai?
Tuyết nói ráo hoảy:
Con chủ động chia tay
anh ta
Nga Phát uất xong cố kìm
chế:
Cha mày chứ, mày chửa
với nó, mày lại cắt đứt nó, điên à? Hay còn muốn ai khác khuân cái bụng cho
mày?
Tuyết lại xụt xịt gần
như gắt lên:
Hôm ấy chưa biết có
chửa! khổ lắm, rồi Tuyết ôm mặt khóc…
Nga nghiến hai hàm răng
như muốn cán mỏng sự phẫn nộ, để khỏi phát ra tiếng kêu trời:
Nhưng tại sao cắt?
Tuyết thanh minh:
Ông Sủng nhà mình chẳng
đã bảo con phải đi Ba Lan, vào học ở nhạc viện Xôpanh bảy năm à, bảy năm đợi
chờ sao nổi? chả phải giải phóng cho nhau à! Thế mới là trách nhiệm chứ, thế
mới là vì nhau chứ, con nghĩ thế đấy, ai bảo sai nào?
Giờ thì Nga bối rối,
nhưng khi nghe con nhắc đến tên Hai Sủng, Nga quay sang giận cá chém thớt:
Cha mày chứ, Panh đâu mà
Panh, một nốt nhạc cắn đôi không biết mà đòi Banh với mở….
……Không ngờ lời Nga mắng
con lại làm cả hai phựt cười, đó là điều rất lạ, khi hai mẹ con đều biết, rồi
đây con đường phía trước là một ngã rẽ ghập ghềnh….Thế mà họ cười, cười thật,
cười sặc sụa, cười chảy nước mắt, cười đau cả bụng, cười đến mặt mày nhăn nhúm,
tưởng như từ thuở lọt lòng đến nay chưa hề được cười. Giờ được dịp thì cười
truy lĩnh. Họ cười về cái thuật dối trá ở đời .
…..Và rồi sau trận cười
ứa nước mắt, cả hai mệt rã rời nằm oặt ra như tàu rau héo, vào giấc ngủ chập
chờn.
…..Trên tường, chiếc
đồng hồ chạy bằng dây cót thong thả buông mười hai tiếng chuông , êm như
tiếng dương cầm. Con Tuyết đang lơ mơ,
mang cả tiếng chuông vào cảnh mộng, nó thấy mình đang ở một xứ xở xa vời, nơi
ấy ắp đầy tiếng nhạc, nó lại thấy mình vu vơ như một cánh diều, bất giác nó sợ,
miệng nó ú ớ, hình như muốn gọi tên Trường Vũ
* *
*
Bây giờ chính vợ Hai Sủng cũng có sự bất bình với
lão.
Thời đương nhiệm lão có
nhập nhằng với một người mẫu chân dài.
Chuyện này bà Sủng có
nghe phong thanh, nhưng sợ Sủng bị gạch tên trong cơ cấu nhân sự khóa ấy, bà
đành ngậm tăm. Vì vậy – Giờ lão đã hạ cánh, bà chẳng ngại gì mà không “Tuyển
phi công trẻ lái tiếp máy bay bà già” bà chằng dại gì mà bỏ phí xuân xanh và
dục tình còn cháy bỏng. Bà phôn cho thằng Việt lái ta xi, người đã ba chuyến
trở vợ chồng bà về xóm Đoài. Việt cao, đẹp trai, khỏe mạnh, khiêm tốn, nhưng
kinh tế khó khăn vì đang nuôi con đi học. Việt sẽ là phi công trẻ của riêng bà.
Vừa cùng bà Sủng bước
lên thang gác, Việt vừa hỏi:
Ông nhà đang trên tầng?
Bà lắc đầu: Cơ quan cũ
mời ông du lịch cả tuần ở biển Nha Trang vừa đi hôm qua.
Vừa bật điều hòa, bà vừa
hỏi Việt:
Cậu dùng một ly Mao Đài?
Việt khiêm tốn:
Loại ấy mạnh lắm, em xin
một ly nhỏ thôi.
Vợ Sủng vừa bật nắp chai
vừa nói:
Tôi biết cậu đang thời
nuôi con đi học, cứ muốn thưởng cậu ba chuyến hành trình nhiệt tình, mà sợ cậu
không thông cảm, hóa thành tôi xúc phạm.
Việt cười khiêm tốn:
Em là dân làm thuê nuôi
con mà chị. Nghe vậy bà Sủng đến bên tủ cầm ví, rút hai tờ năm trăm ngàn, đặt
vào tay Việt, rồi với cử chỉ chân thành:
Tôi thật lòng, vì biết
cậu là người tốt.
Việt cứ để những đồng
tiền trên tay mình, nói với chủ nhà:
Hình như anh vắng nhà,
chị buồn và mong lắm?
Bà Sủng vẻ không vui:
Thực tình có buồn mà không mong, tôi đang bực mình, muốn cậu chia xẻ.
Việt ngỡ
ngàng:…..Em chia sẻ?
Bà Sủng
cười:
Thôi
truyện ấy nói sau, bây giờ tôi cần cậu mách cho cơ sở thuốc chữa bệnh….. đau
vai.
Nói rồi bà
Sủng ngồi xuống bên Việt, bà co cả hai chân lên đệm, dáng mệt mỏi, để ngực vai
tênh hếch, váy đùi hớ hênh. Bà cầm tay Việt đặt lên vai mình mà bảo :
Khó chịu
hết cả vùng này….Cậu ạ.
Việt thấy
khô cổ, nuốt khan….Và bối rối:
Chị…Em sợ!
anh nhà
Bà Sủng ôm
lấy vai Việt miệng thì thào:
Lão ở mãi
Nha Trang cơ mà
…..?!....?!......??
Ngoài kia
nắng chiều ngẩn ngơ xuống dần, một luồng sáng vô tình chiếu qua ô kính thấy quả
tang bà đang trả đũa chồng bằng cuộc giao hoan…..kéo dài với Việt.
Nói cho cùng
– Ngay từ khi cưới, Sủng thừa biết vợ mình thiếu gì những mảng khuất, miễn lấy
nàng là quan lộ thênh thang. Mặt khác lão thiếu gì mỹ nữ nên lão cũng chẳng
thủy chung gì với vợ.Nên có lẽ lúc này
tại một ngôi nhà đâu đó, lão cũng đang vui thú với ả nhân tình, chứ chắc
gì lão đã đi Nha Trang với cơ quan cũ. Chắc chắn dù ở đâu lão cũng chẳng thèm
nhớ đến những lời hứa về tương lai của
thằng Bi và con Tuyết Tuyết
Riêng
thằng Bi và con Tuyết Tuyết có được bài học đầu đời khá sâu sắc. Điều này làm
chúng nhớ đến câu ngụ ngôn rất thâm thúy của người Tây Âu: “ Miếng bít tết ngon, không mất
tiền, chỉ có thể tìm trên bẫy chuột”
* *
*
Từ cái chợ
cóc Xóm Đoài vừa hôm trước rộ lên tin đồn Trường Vũ và Tuyết Tuyết đột ngột
chia tay nhau. Hôm nay có tin đốn trái lại: Trường Vũ chủ động tìm Tuyết Tuyết
xin nối lại cuộc tình, chuyện xong xuôi, cả hai giờ hối hả chuẩn bị cho ngày lễ
cưới.
…Vũ thương
Tuyết Tuyết bị hụt hẫng vì tâm hồn em ngây thơ và trong sang quá. Điều quan
trọng hơn Vũ thấy Tuyết Tuyết đang bị rơi tự do vào khủng hoảng niềm tin. Anh
kéo người yêu từ cõi mộng mơ phù phiếm, trở lại trần gian. Nơi đây có lắm kỳ
hoa dị thảo mà cũng nhiều vùng bán dạ và những mảng
khuất khôn lường./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét