Hoa phượng
Từng sống
trong thu vàng lá
Đã qua đông
lạnh mù sương
Phượng
hồng sang hè dã biệt
Buồn rơi
cháy đỏ sân trường
Khai
hoa dưới trời hạn trắng
Đôi bờ
cạn kiệt dòng thương
“Sắc không” cầu vồng
hoa lệ
Tìm đâu nẻo đến
thiên đường?
Trở lại sân trường
thuở trước
Biết tìm ai gởi
niềm thương
Phượng hồng thấm đời
dâu bể
Thiêu
mình trong cõi
Sao đổi
ngôi
Đem
niềm vinh một đời…thế chấp
Cho lúa
trên đồng
Xanh ngát
Mênh mông
Có phải
“Viêm Đế thần nông”…
Luân hồi…tái thế ?
Trần
gian từ ấy…được no lòng.
Trời
cao hỡi…
Tình đời dâu bể
Đắc
nguyện rồi…
Áo mũ bằng không
Chỉ còn
lại hương đồng thơm vĩnh cửu.
Và lúa
chín vàng ươm…
Trải rộng đến vô cùng
Dòng
đời dẫu xô bồ cuộn chảy
Mà còn
lưu câu chuyện với nhà nông
Về một
“Tinh quân”thương đời ,thương lúa
Được
trần gian …gom đúc tượng đồng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét