Lê Minh Huy




                   
             Sóng

Biển hàng trăm triệu tuổi
Mà đời xanh xanh mãi
Sao con sóng mới sinh
Đã phơ phơ đầu bạc

Hãy lặng nghe sóng hát
Về ngắn ngủi đời mình
Có nỗi đau qua ghềnh
Có lòng sâu trong vực
Và nỗi đời lênh đênh

Giữa bao nhiêu săn đuổi
Trong mịt mù gió thổi
Trong mịt mù mưa sa
Sóng dồn thành lời ca.
                              
 Lên núi Sài nhớ  Cao Bá Quát

Gặp bóng
             Chu Thần
                         Ngược núi Sài
Nặng hai bồ
                    Thơ
                       Chữ
            Một nhành mai
Mắt người
          viễn xứ
                     trùng khơi
trầm ngâm
               giũ áo 
                        ngạo  cười
trải một vòm trời
                        phóng bút…
chữ dáng rồng
                     rồng bướng
thơ nét phượng
                      phượng kiêu

thét vang
             đỉnh chiều
                            vô vọng…

Đọc thơ Nguyễn Trãi

Ức Trai ơi ! Tôi đọc thơ Người
Tứ thơ cảm  khái cả đất trời
“Non sông còn đó anh hùng vắng” (1)
Lòng trung nghĩa ấy chấp đầu rơi
Nào đâu gươm báu, “sách bình Ngô”( 2)
Thủa Lam sơn !! “cần trúc ngọn cờ” (3)
“Khi lương cạn ...quân không một đội” (4)
Vẫn hào hoa ngọn bút vần thơ…

Vận nước tồn vong khởi trí mưu
Chiến lược thiên tài, kế sách ưu
“Thế trận xuất kỳ …quân mai phục” (5)
“Đoản binh thế trận…”(6) ít địch nhiều

   “Mưu phạt tâm công…”(7)cảm hóa người
    Hạ thành bớt gươm giáo, thây phơi
    “Đại nghĩa chí nhân thay cường bạo” (8)
     Thư, hịch truyền vang chuyển đất trời 
Tài cao, đức sáng, hiểu thế thời
Vận nước, lòng dân. Hợp lẽ trời
“Lật đẩy thuyền sức dân như nước” (9)
Chân lý đời nay vẫn sáng ngời

Quốc thù rửa sạch…”chỉnh càn khôn” (10)
Loạn ly thân, hữu nửa mất còn
“Anh hùng ai nhớ thời trận mạc…” (11)

Mơ về nương phận cố sơn thôn
Một thủa “Côn sơn suối nước trong” (12)
Thông reo rừng trúc…ngỡ khuây lòng
“Tóc bạc còn luôn lo dân nước…” (13)
“Vẫn nghèo như cũ” (14) phận long đong

Vạn ngày chìm nổi với thế nhân
Trái tim quặn thắt nỗi thương dân
“Trừ độc, trừ tham,trừ bạo ngược” (15)
“Danh hão “nhà tan vạ buộc thân

Đọc sách vạn pho, viết ngàn thiên
Kinh bang tế thế, quốc thần hiền
“dạ thẳng trong đời bao kẻ ghét” (16
Nhâm Tuất, thu-ròng máu Lệ viên
Sáu trăm năm rồi !Thánh Nhị Khê
“miệng đời hơn mũi giáo, mũi lê” (17)
“Chết rồi hỏi ai vinh , ai nhục ?
Thơ thần –rực cháy sáng sao Khuê
(Từ 1 đến 17 trích trong các T/P của Nguyễn Trãi)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét