TRỞ LẠI SÔNG LA
Truyện ngắn
Sau kỳ thi tốt nghiệp năm đó, tôi ở nhà và chờ đợi
giấy gọi nhập trường,bạn bè cùng học với tôi lúc ấy đều đã được các trường gọi
cả rồi…
Tôi
cứ khắc khoải chờ đợi mãi cho tới tận gần cuối năm .Rút cục thì tôi cũng nhận
được một tờ giấy “Gọi” song đó không phải là tờ giấy gọi nhập trường mà là tờ
giấy gọi nhập ngũ.Tôi tập trung lên đường tại đình làng Ngọc Mỹ vào một ngày
trung tuần tháng 12, hôm đó trời rét đậm quá .Tôi thì phong phanh trong hai
cánh áo nâu mỏng (lúc đó chưa được phát quân phục) Hôm tôi lên đường chỉ có mỗi
ông anh họ tôi đi tiễn, bạn bè cùng học chẳng còn có đứa nào ở nhà nữa . Sân
đình Ngọc Mỹ lộng gió , tôi rét tím tái cả người , anh tôi thương em cởi chiếc
áo sợi anh đang mặc khoác cho tôi.Tôi từ chối không lấy bởi vì tôi biết anh chỉ
có mỗi cái áo đó là “Mốt”nhất ,song anh quyết bắt tôi phải nhận!!. Công việc diểm
danh rồi phân bổ về các đơn vị đã xong, những chiếc xe trùm kín lá ngụy
trang đã chuẩn bị chuyển bánh đưa chúng
tôi về nơi đơn vị tập kết. Lúc ấy những người đi tiễn ai nấy cũng đều rơi lệ
khiến chúng tôi cũng không khỏi bùi ngùi, trong hoàn cảnh chiến tranh,chúng tôi
ra đi không hẹn ngày về .Biết đâu lần chia tay này chẳng là lần cuối và đúng là
trong cái buổi ra đi ngày hôm ấy ! Nhiều người trong số chúng tôi đã mãi mãi
không trở về!!!
Tôi được biên chế về một đơn vị bộ binh thuộc sư đoàn 320. Sau gần ba
tháng huấn luyện chúng tôi được lệnh đi “B’’,một điều trớ trêu cho tôi là trong
khi tôi đang được tập huấn các kỹ năng chiến đấu tại các cánh rừng thuộc tỉnh “Hòa Bình” thì ở nhà , gia đình
tôi lại nhận được tờ giấy gọi nhập học. Không hiểu lý do vì sao mà cái trường ĐHSP năm đó lại tuyển sinh “muộn thế”! .Cha tôi nhờ người mang tờ giấy báo nhập học
vào đơn vị thì khi ấy tôi đang chuẩn bị
lên đường đi “B”. Thôi thế là chấm dứt giấc mơ được ngồi vào cái ghế của giảng
đường đại học, giờ đây tôi đã là một người lính và đang chuẩn bị hành quân vào
mặt trận.Hôm đơn vị tôi rời cái bản có cái tên là “Gò Chóí”thì Đ/c chính trị
viên tiểu đoàn trao lại bức thư của cha tôi cho tôi.Lá thư này tiểu đoàn đã giữ
lại trong khi tôi đang còn đi dã ngoại…
Nhìn những nét chữ run run của cha “Thân
phụ gửi con trai” tôi không sao cầm được nước mắt và đã òa khóc như một đứa
trẻ.Tôi hình dung thấy cái dáng lặng lẽ của cha khi ông ngồi bên bàn viết cho
tôi những dòng thư này. Cái lá thư thấm đẫm nước mắt đó đã được tôi giữ trong
ba lô cho đến tận mãi sau này và nó đã từng theo tôi vào cả các trận chiến đấu ác
liệt nhất…
Sau nửa tháng hành quân cả ngày lẫn đêm,đơn vị tôi đã tới bên bờ của con
sông Mã.Đây là con sông huyền thoại mà tôi mới chỉ được biết qua sách báo và
thi ca.Cây cầu Hàm Rồng mang trên mình đầy thương tích của đạn bom quân thù
song trông nó mới ngạo nghễ và bất khuất biết bao. Nhìn dòng chữ được khắc đậm
trên vách núi KHÔNG CÓ GÌ QUÝ HƠN ĐỘC
LẬP TỰ DO Trong chúng tôi ai cũng dấy lên lòng tự hào dân tộc.Nhà máy điện
nằm bên bờ con sông Mã bị bom Mỹ tàn phá tan hoang,Thị xã Thanh Hóa không một
ánh điện, chỉ thấy le lói ánh sáng của những chiếc đèn dầu. Dù hành quân đi
trong đêm song chúng tôi cũng cảm nhận được sự khốc liệt của chiến tranh đối
với cái vùng quê này,đêm đó đơn vị tôi dừng chân nghỉ lại tại một ngôi làng
thuộc huyện Đông Sơn . Làng này có những nét rất giốngvới làng tôi ,cũng những
bức tường được xây bằng đá vôi kẻ “mai quy” và những con đường trong làng được
lát gạch nghiêng, nhìn cảnh sắc này khiến tôi nôn nao nỗi nhớ quê nhà. Có lẽ giờ này ở nơi xa những người
thân của tôi chắc cũng sẽ nhớ đến tôi nhiều lắm…vậy là tính cho đến hôm nay tôi
thực sự mới đi xa nhà có hơn năm tháng trời .Ấy thế mà cứ tưởng chừng như mình
đã đi xa quê từ lâu lắm rồi…
Dọc đường hành quân qua huyện Nam Đàn. Tôi có vinh dự được ghé thăm nhà Bác, (lúc bấy
giờ tôi đang là tổ trưởng “tổ tam tam”). Nhìn thấy ngôi nhà đơn sơ- bình dị của
vị Chủ tịch nước, Tôi thực sự thấy bồi hồi và xúc động…
Lại tiếp tục là những ngày dài hành quân không nghỉ,bây giờ thì tôi đã
quen với việc đi bộ ngày mấy chục cây số đường.Qua con sông La, đơn vị tôi nghỉ
lại tại một ngôi làng thuộc xã Sơn Nam. Làng này khá yên tĩnh và còn nhiều cây
xanh.Tổ ba người chúng tôi được bố trí nghỉ tại nhà của một bà mẹ cũng có con
đi bộ đội,người dân ở đây nói chung là -tình cảm và dễ gần, tôi thấy làng này
vắng bóng người đàn ông . Có lẽ họ cũng
như chúng tôi, đều đã ra mặt trận cả !.Vì thế mà dân ở đây rất quý bộ đội, nhất
là những người lính trẻ như chúng tôi.! Họ bảo:
- Các chú ở
ngoài “Khu Ba”nói ngọt cứ như “nác đàng”(nước đường)
Sau một chặng đường dài hành quân, tôi nằm xuống
và thiếp đi trong một giấc ngủ dài. Lúc tỉnh dậy tôi nhìn thấy ngoài sân có một
cô gái đang phơi quần áo, thì ra đó là cô con gái nhà bà mẹ nơi tôi đang đóng
quân.
Dưới cái ánh nắng cùa buổi ban mai
,khuôn mặt trái xoan với các đường nét thanh tú của cô gái trông thật đẹp và thánh thiện như Đức mẹ
đồng trinh .Trong cái nắng sớm, đôi má
của cô như chín hồng rạng rỡ. Cô mặc bộ
đồ bà ba đen được cắt may thật khéo như tôn lên những đường cong đầy nữ
tính, trẻ trung và căng tràn nhựa sống. Tôi thật không ngờ ở cái nơi đạn bom ác
liệt , lại khắc nghiệt nắng gió của MiềnTrung mà lại có người con gái xinh đẹp
đến thế!! Vẻ đẹp của cô thật hoàn mỹ… Tôi thấy cô gái này còn xinh hơn cả mấy
cô trong đoàn văn công xung kích mà chúng tôi đã được xem trên dọc đường hành
quân, tôi vội bật dậy khỏi giường khi cô bước chân vào trong nhà .Nhìn thấy tôi cô niềm
nở;
-Em chào anh bộ đội. Cô
gái chào tôi với thái độ cởi mở !
-Vâng chào o ! khi ấy
tôi chưa có thói quen xưng hô “Anh anh em-em” với các cô gái !
-Anh bộ đội kêu tên
là chi ? cô gái hỏi tôi với một chất giọng Miền Trung nhẹ nhàng và ấm áp .
-Tôi tên là …Bộ đội.!
-Thế còn o tên chi ? Tôi hỏi lại tên cô gái
- Tên xấu lắm đó anh, em tên Như !!
? tên em xấu òm anh hỉ !
Tên o mần
chi có xấu :Tôi nhái lại theo giọng Miền Trung để trả lời lại cô. –Nếu được xấu
như o Như thì có lẽ phụ nữ cả nước này ai cũng muốn !…
Như là con út, ở nhà bây giờ chỉ có em và mẹ. Cha em mất từ khi em đang còn học tiểu học, năm
ấy cha em trong khi đi qua sông La . Ông đã dũng cảm lao xuống dòng nước lũ cứu
được mấy người khi chuyến đò ngang bị chìm vì gặp một cơn giông đến bất chợt. Rồi
chính ông đã phải bỏ lại sự sống của mình ngay tại con sông này. Mộ của ông
được để ven bờ con sông La trong sự tiếc thươngvà cảm phục của bao người…Như
thuờng hay ra thăm mộ cha, năm nay em đang học lớp 10 ở tận trên trường Huyện. Qua
những lần tâm sự , biết tôi đã có giấy báo đi học đại học. Em tỏ ra tiếc nuối
cho tôi nhiều, Như bảo:- Răng mà trông anh lại giống anh Dũng nhà em rứa, anh Dũng cũng đang học dở lớp
10 rồi cũng đi bộ đội đó anh !... Như có vẻ rất có cảm tình với tôi và tôi cũng
nhận ra điều đó ! Cô thường tìm cách để cô luôn được gần bên tôi, cô nói :
- Toán em
học dốt lắm anh nờ ,em chỉ ưng học môn văn thôi . Anh phải giúp em giải mấy bài
toán ni nhé!
Trong mấy ngày đóng quân ở đây, tôi có giảng cho
em những bài toán về Đạo hàm..về Hình học không gian…Em có vẻ chú ý lắng nghe
song tôi biết rằng em chẳng có hứng thú gì về những bài toán cùng với cái cách hướng dẫn khô khan của tôi. Rồi
bỗng nhiên Như chăm chăm nhìn vào tôi với ánh mắt mơ màng và hỏi một tôi một câu thật bất ngờ rằng.
–
Anh có biết bài thơ”Không
đề” của Onga-Béc gôn và bài “Tôi yêu
em”của Puskin không ?
Cũng may mà tôi có biết về mấy bài thơ ấy. Hồi đi học bọn chúng tôi cũng yêu thơ của các
nhà thơ Nga và thường chuyền tay cho nhau những bài thơ của Puskin- M Lemontov…
Có lẽ em biết tôi học môn Nga Văn nên hỏi thế chăng!Tôi không đọc toàn bộ bài
thơ mà chỉ đọc một khổ ngắn :
“Ngôi sao
cháy bùng trên sông Nê va
Và
tiếng chim kêu những buổi chiều tà
Năm
tháng đắng cay hơn
năm tháng ngọt ngào hơn”
Em đọc tiếp cái khổ thơ
mà tôi còn bở dở;
Lớp trẻ
lớn lên giờ lại hát theo ta
Lại
nhấp vị ngọt ngào thủa trước
Vẫn sông
Nê va chiều tà ánh nước
Nghĩ cho
cùng họ có lỗi đâu anh!
Tôi không ngờ trong giữa những tháng ngày
chiến tranh ác liệt như thế,
mà tôi lại có những phút
giây thật êm đềm và đậm chất lãng mạn !
Thế là chúng tôi không nói về đạo hàm cùng
cái bộ môn hình học không gian rắc rối kia nữa mà chúng tôi nói chuyện về thơ. Em
thuộc khá nhiều thơ và rất thuộc tác phẩm “Chinh
Phụ Ngâm” của Đặng
Trần Côn và bản diễn nôm của bà Đoàn
thị Điểm, em ngâm một đoạn với chất giọng Miền Trung thật ấm áp .
“cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu
Ngàn dâu
xanh ngắt một màu
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai”
Em có cái nhìn thật đồng cảm và thấu đáo đến
thân phận của người phụ nữ trong tác phẩm. Em cũng oán ghét cuộc chiến tranh
này . Ôi nếu như không có “ cuộc chiến” này thì những người như tôi và anh của
Như đã không phải lao vào cái vòng xoáy dữ dội của nó!!! Những ngày vừa qua, Như
đã khiến cho lòng tôi xốn sang khó tả, thứ tình cảm này giờ mới thấy có trong
tôi. Tôi cũng thấy tính cách của em chín chắn và rất quyết đoán so với cái tuổi của em …Rồi một buổi tối Như rủ tôi ra chơi
bên bờ con sông La lộng gió, Như đưa tôi đến thăm ngôi mộ của cha . Dường như em muốn nhắn nhủ với cha
một điều gì đó ! Rồi chúng tôi đi dọc theo triền của con sông La. Không hiểu
sao hôm ấy lại yên ắng thế, không nghe thấy tiếng gầm rú điên cuồng của lũ máy
bay Mỹ như mọi ngày, chỉ thấy lấp lánh ánh bạc của con sông La trong đêm trăng.
Khung cảnh thật thanh bình, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời, tôi đi chơi
trong đêm cùng với một người con gái. Và cũng chính từ trong cái đêm trăng hôm
đó tôi đã thổ lộ tình cảm của tôi đối với em.Tôi thì thào như một người bị hụt
hơi, ấp úng thổ lộ với em cái câu : Em ..em…có….yêu anh… không? ?
Như không trả lời, em ngả tấm thân căng tràn
sức sống của tuổi thanh xuân vào lòng tôi. Mùi hương nhu, mùi hương hoa bưởi
thoang thoảng trên mái tóc của em khiến tôi
ngất ngây trong hạnh phúc, tôi như bị tiếp xúc với một nguồn điện mạnh.Toàn
thân run bắn lên khi lần đầu tiên được ôm trong lòng người con gái mà mình đã thầm yêu, tôi lập bập
nhắc lại câu hỏi của mình như một người đang
mơ ngủ … Em bảo :
-Anh ngốc rứa ,nếu không… thì ai em lại còn rủ anh…
ra ngoài ni mần chi !...Tôi hiểu rằng-
em cũng đã yêu tôi ! rồi Như ngồi thẳng dậy, vòng tay ôm sát tôi vào khuôn ngực
trinh nữ đầy đặn và rắn chắc của em …
-Anh có nghe thấy con
tim em mách bảo chi không ? “Hắn” nhủ
rằng “ hắn”đã yêu anh rồi đó, chàng ngốc của em ạ !…
Không
hiểu có một sức mạnh thần kỳ gì khiến tình yêu đến với chúng tôi nhanh thế…Phải
chăng tiếng sét ái tình đó đã đánh trúng ngay khi mà ánh mắt của chúng tôi nhìn
thấy nhau từ cái buổi ban đầu !. Và rồi em bảo rằng khi nãy , trước mộ cha- Em
cũng đã nói cho cha biết tình cảm của em đối với tôi rồi,.. Cũng chính từ cái
đêm trăng hôm đó. Tôi đã được nếm trải cái hương vị ngọt ngào và cay đắng của tình
yêu…Em đã trao cho tôi cái quý giá nhất của đời người con gái… Như thầm thì bên tai tôi :
-Bao chừ hết chiến tranh
anh về đây tìm em nhé? Em sẽ chờ anh đó!!.
Tôi vuốt
những sợi tóc mai vương trên khuôn mặt trái xoan của em- Khuôn mặt em dưới ánh
trăng đẹp như gương mặt của thần Vệ Nữ
! Tôi hứa:
-Nếu như
chiến tranh không cướp anh đi thì khi nào được về anh sẽ đi tìm em ngay !
Như đưa
tay lên miệng tôi và nói:
Anh không được nói rứa, sẽ không có sức mạnh chi cướp được anh mô .Em biết và em tin rằng
anh sẽ về với em!
.
Có lệnh tập trung để chuẩn bị hành quân, Tôi
cảm thấy nuối tiếc vì thời gian dừng chân ở đây quá ngắn ngủi.Dẫu sao nó cũng
để lại cho tôi nhiều kỷ niệm đẹp mà thời gian cùng với những sóng gió phũ phàng
trong cuộc sống không bao giờ làm xóa nhòa đi được.Cho đến tận bây giờ tôi vẫn
nhớ rõ tới khuôn mặt thánh thiện của em trong cái đêm trăng ven bờ con sông La
đó…
* *
*
Càng hành quân vào sâu ,càng thấy sự
khốc liệt của chiến tranh.Tôi thấy nhiều ngôi làng tan hoang dưới bom đạn của
giặc Mỹ, Hố bom, hố pháo cày nham nhở khắp cánh đồng. Từ bây giờ chúng tôi phải hành quân đêm,trên
mũ mỗi người gắn thêm một miếng lân tinh nhỏ để nhìn nhau trong đêm.Hôm chúng
tôi vừa vượt qua Sông Gianh, có lệnh phải cơ động khẩn cấp để vượt qua trọng
điểm.Thế là anh em tôi chạy gần như là đứt hơi …Đến được bãi khách chẳng còn
kịp mắc võng nữa, chúng tôi cứ thế lăn luôn ra đất mà ngủ. Hôm sau bãi khách
đón một đoàn toàn là nữ quân nhân, họ cũng trên đường vào như chúng tôi.Thế là
cả bãi khách rộn lên những tiếng gọi
nhau tìm đồng hương, không hiểu sao có một đồng chí nữ nói giọng khu Bốn cứ
nhận tôi là đồng hương.Có lẽ cái chất giọng Hà Tây của tôi gần giống với giọng
quê của cô ấy chăng?! Cô ấy đổi cho tôi chiếc mũ mềm “Triều Tiên” của cô để lấy chiếc mũ tai bèo của tôi.Trên chiếc mũ
tai bèo, ngoài tên tôi ra tôi còn viết to và đậm dòng chữ bằng tiếng Nga “TỔ
QUỐC - MẸ HIỀN”…
Cuối cùng chúng tôi đã vào tới chiến
trường với những trận chiến đang diễn ra ở đây hết sức ác liệt.Tôi được bổ sung
về một đơn vị chiến đấu thuộc trung đoàn 64, về đây không ngờ tôi lại ở cùng
tiểu đội với Hưng, Hưng là học sinh Hà Nội sơ tán về học cùng với tôi tại
trường cấp3 Quốc oai, cậu ta đi cùng đợt
với Thắng và Bình. Hưng bảo Thắng và Bình hiện đang chiến đấu trong chiến
trường Tây nguyên:-Lâu rồi mình cũng không biết tin các cậu ấy thế nào ? Hưng
bây giờ đang là A trưởng mà tôi lại được điều về đúng tiểu đội của cậu ấy…
Chiến trường nơi chúng tôi đang ém quân
đang là những ngày cuối năm. Mưa và mưa
cứ dầm dề kéo dài dai dẳng kèm theo là cái rét cắt da của mùa đông, bầu
trời lúc nào cũng xám sịt và mù mịt sương. Dẫu thời tiết khắc nghiệt như thế
song khu rừng này suốt ngày đêm vẫn rền vang những trận bom, bom hất tung đất
đá cùng cây cối và gần như phát quang cả cánh rừng.Chiến trường ở đây thật dữ dội, tan hoang và đầy sự chết
chóc…Trung đội tôi được lệnh lên tăng cường thêm cho trung đội 2 đang chốt trên
cao điểm 656. Hôm ấy địch dùng trực thăng đổ quân hòng chiếm lấy cao điểm
này,có khoảng hơn một đại đội bao gồm cả Mỹ lẫn bọn Ngụy. Lần đầu tiên trong
đời tôi nhìn thấy tụi Mỹ.Chúng mặc áo giáp tránh đạn và đội mũ sắt tùm hum như
che kín cả khuôn mặt . Ba chiếc trực thăng vũ trang quần đảo và bắn đạn 20li như vãi trấu xuống trận địa của chúng
tôi, tiếng loa của bọn chiêu hồi từ trên một máy bay vọng xuống nghe thật đáng
ghét. Tôi gác nòng khẩu trung liên trên giá đỡ và rê theo chiếc trực thăng đang
có giọng của tên “chiêu hồi”.Ngắm được mục tiêu tôi nhả một loạt đạn dài, khẩu
RBĐ trong tay tôi nổ giòn quá. Chiếc trực thăng bị trúng đạn tròng trành bốc
khói rồi rơi xuống chân cao điểm 656. Nó gây ra một tiếng nổ dữ dội và để lại
dưới chân đồi một đám khói, lửa và bụi mù mịt. Tụi lính đang tấn công chững lại
trong giây lát rồi sau đó chúng lại bắn như đổ đạn về phía chúng tôi.Trung đội
tôi một số đồng chí đã hi sinh trong số đó có cả “A trưởng Hưng” và cậu “Đoàn
-xạ thủ phụ của tôi”.Trung đội 2 phía bên
cũng đang phải gồng mình chống lại những đợt tấn công điên cuồng của quân địch, tôi thay
băng đạn mới và di chuyển khẩu RBĐ hướng
vào tốp địch đang tràn vào trận địa thì bỗng thấy xây xẩm mặt mày, tôi như bị
rơi từ trên cao xuống và thấy người bỗng
dưng nhẹ hẫng…Tôi đã bị trúng một viên AR15 bắn thẳng xuyên từ ngực ra
phía sau rồi ngất lịm đi…
Tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở trạm phẫu tiền
phương, tôi đã được đồng đội cấp cứu kịp
thời và đưa về đây. Cao điểm chúng tôi vẫn giữ được vì tiểu đoàn đã kịp thời chi viện. Bác
sỹ Hải người đã phẫu thuật cho tôi về sau có
bảo với tôi rằng;
- Cậu cao số đó ,viên AR15 nó đi xuyên qua phổi
chứ nếu cậu dính phải viên AK thì coi như là xong!…Sau những ngày nằm ở trạm
phẫu tiền phương tôi được chuyển ra Bắc điều trị và về an dưỡng tại Đoàn
587(Sơn Tây)
Sau một thời gian an dưỡng tại đoàn 587,tôi được giám định
thương tật rồi sau đó được cấp trên giải quyết chế độ về phục viên…
Trở lại quê nhà sau những
tháng năm ra đi chiến đấu.Cả gia đình tôi mừng rỡ biết bao , về nhà tôi thấy
quê hương mình còn gặp nhiều khó khăn quá
.Trong hoàn cảnh đất nước có chiến tranh –“Tất
cả cho tiền tuyến”. Sự khó khăn đâu phải chỉ có ở quê tôi !… Cha, mẹ đã già
đi nhiều . Nhất là cha tôi, mái tóc của Người giờ đã bạc trắng cả đầu. Tôi lục
trong đáy ba lô lấy ra bức thư mà cha đã viết cho tôi ngày nào, cha tôi tay run
run cầm cái lá thư đã ố vàng và nhàu nhĩ. Ông không nói song tôi hiểu cha tôi
đang suy nghĩ điều gì…
Cha mẹ muốn tôi sớm xây dựng gia đình song
nguyện vọng của tôi còn muốn được đi học tiếp.Một phần nữa là tôi còn phải tìm
về cái làng quê ven bờ con sông La, cái nơi đã để lại cho tôi những kỷ niệm
cùng bao niềm thương nỗi nhớ, cái nơi đã cho tôi nếm trải hương vị ngọt ngào
của tình yêu ! …
Tôi trở vùng quê này vào một ngày nắng đẹp,
những ngôi làng xanh tươi ven con lộ ngày nào bây giờ xác xơ trong bom đạn của
quân thù.Tôi tìm về ngôi làng ngày xưa đơn vị mình đã đóng quân và tìm đến ngôi
nhà mà tổ “tam tam” chúng tôi nghỉ lại.
Ngôi nhà lá đơn sơ vẫn ở chốn cũ mà
dường như có vẻ vắng bóng người, hoàn
toàn vắng lặng!!
Trên dọc đường về đây không hiểu sao tôi cứ có linh cảm chẳng
lành. Và bây giờ tôi đã phải đối diện với thực tế thật phũ phàng. Sau khi đơn
vị tôi rời khỏi làng này được ít lâu thì nơi đây trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ.Chúng đã trút
xuống cái miền quê yên ả này không biết bao nhiêu là bom đạn, năm ấy sau khi
học xong. Như tham gia vào trung đội dân quân của xã, đơn vị của em đã trực
tiếp chiến đấu nhiều trận ác liệt với
bọn “giặc trời”để bảo vệ quê hương mình .Trong một trận đánh, khẩu đội 12li7 của em đã bị trúng bom và tất cả
đều đã anh dũng hy sinh… Mẹ Như quá đau buồn khi nhận được tin dữ này , song
đâu chỉ có thế . Sự khắc nghiệt vô cảm của chiến tranh vẫn còn mang
đến cho mẹ nỗi đau tột cùng nữa . Đó là khi mẹ nhận được
tờ “Giấy báo tử” báo tin người con
trai của mẹ đã hy sinh ngoài mặt trận. ôi
chiến tranh khốc liệt và tàn bạo quá . sự đau thương mất mát với mẹ nặng
nề quá. Không biết trong cuộc chiến này, có biết bao nhiêu bà mẹ phải gánh chịu
những đau thương mất mát như thế này !!!
Tôi
trở lại triền con sông La và tìm tới nơi em cùng đồng đội nằm lại,chỗ này gần với trận địa mà
em đã từng có những trận chiến đấu ác liệt với kẻ thù hung bạo . Cũng chính tại
nơi đây, cái nơi mà năm xưa tôi và em đã từng có những phút giây thật êm đềm và
hạnh phúc . Giờ đây nơi này lại là nơi em và đồng đội nằm đó trong giấc ngủ ngàn thu, em có nghe thấy những
lời của anh nói với em không. Anh đã tìm về với em rồi đây.Em có biết những năm
tháng qua anh nhớ thương em đến thế nào không ??. Tôi cứ thầm thì tâm sự bên
ngôi mộ em…,trăng đã lên cao và soi tỏ cả một vùng quê đang phải gồng mình gánh
chịu những vết thương sâu hoắm của chiến tranh. Bên dưới, dòng sông La vẫn cuồn
cuộn chảy và lấp lánh những ánh bạc trong đêm.Tôi cầu nguyện cho em sớm được
đoàn tụ với gia đình ở thế giới bên kia, chắc rằng ở nơi xa xôi ấy sẽ chẳng có những có những cuộc
chiến dữ dội và đau thương như nơi này.Có phải thế không em ???...
Lê Trang
TIẾNG GỌI QUÊ HƯƠNG
( Ký)
Mươi năm trở lại đây, Trại Minh phú cũng như các Trại khác trong khu vực
(thuộc xã Sài Sơn) Diện mạo đã được đổi
thay khá nhiều. Những con đường
đất lầy lội khi xưa nay đã không còn mà
nó đã được bê tông hoá toàn bộ theo chương trình phát triển“Nông thôn mới” . Những con đường
mới được đổ bê tông khá dày dặn và rộng rãi, đủ để cho xe ô tô loại to đi lại
thoải mái. Trại này trước đây nhà nào cũng có một khu vườn trồng cây ăn quả. Đủ
các giống cây mùa nào quả ấy, vì thế mà cả khu trại được bao phủ bằng một màu
xanh đầy sức sống. Do số dân ngày càng phát triển, nhiều ngôi nhà mới đã được
mọc lên trên những vườn cây khi xưa và cùng với đó, màu đỏ của những mái ngói ngày càng nhiều .Nó như
những gam màu tươi sáng tô điểm cho bức
tranh quê thêm phần rực rỡ…
Năm 2008 Khu du
lịch giải trí Tuần châu có dự án về đầu
tư tại cánh đồng làng, Đất canh tác của
nhữg gia đình nằm trong khu dự án đã được đền bù, người dân xóm Trại
đa phần có ruộng ở đó nên họ được nhận
khoản tiền bồi thường khá cao. Cũng như những hộ gia đình ở trên làng. Dưới này
phong trào xây dựng cũng khá sôi động và sau thời gian đó nhiều ngôi nhà tầng
đã được mọc lên. Xóm Trại bây giờ như một Thị tứ sầm uất nơi vùng bãi… Không
phải tất cả các ngôi nhà hiện đại và mới xây dựng đều là tiền bồi thường từ đất
mà phần nhiều trong số các ngôi nhà đó,
được dựng xây bằng chính khả năng và nội lực của chủ nhân của nó. Dân Trại vốn
chịu thương chịu khó và lại có nhiều người thành đạt, vì thế mà sự đổi thay
nhanh chóng của trại này là điều tất nhiên.!!!
Tuy có nhiều nhà cao tầng với kiểu dáng hiện đại. Song ở Minh phú vẫn
giữ được những nét đặc thù mang đậm chất
truyền thống của một làng quê
vùng đồng bằng Bắc bộ.Vẫn còn khá nhiều các ngôi nhà đại khoa với những bộ cửa
bức bàn bằng lim nặng chịch, bên trong là những bức hoành phi- câu đối – cửa
võng…
Không giống như các làng quê khác chịu tác động bởi “đô thị hoá”. ở nơi
đây hầu như vẫn giữ được nguyên cái nét duyên dáng của một miền quê vùng đồng
bằng châu thổ Sông Hồng! Rặng tre xanh như vòng tay ôm ấp và chở che cho xóm
thôn vẫn còn. Cái mới đã không làm mất đi những giá trị cũ ở nơi đây, đó chính là điểm sáng về nét văn hoá của cái
làng quê này…
* *
*
Giữa
một không gian kiến trúc mang đậm chất Bắc bộ. Một ngôi nhà thoạt mới nhìn thấy là lạ , nó không giống với bất cứ ngôi
nhà nào ở nơi đây. Đó là một ngôi nhà gỗ ba gian hai dĩ với cái mái ngói được lợp khá độc đáo
theo kiểu “nhà bốn mái”. Toạ lạc trên
một khu đất cao ráo và bằng phẳng (kế bên ngôi đền thờ vọng đức Thành hoàng
làng) Ngôi nhà được kiến trúc theo lối truyền thống điển hình của vùng Nam Trung bộ. Đó là một ngôi nhà cổ
và các đồ gỗ của ngôi nhà đã lên nước
bóng loáng - Màu của thời gian!. Toàn bộ ngôi nhà được cấu trúc bằng một loại
gỗ gọi là gỗ “camxe” - Một loại gỗ chỉ có tại các cánh rừng thuộc miền
Trung Bộ, nó đen như sừng song lại cứng
như sắt… Nhìn từ phía ngoài vào, ngôi nhà trông có vẻ khiêm tốn về kích cỡ. Song
bước vào bên trong thì thấy khá qui mô và hoành tráng với năm dãy hàng cột.. Điểm khác biệt của ngôi nhà này là ở hai cây
cột chính giữa được cấu tạo thẳng từ nền
cho lên tới nóc không phải qua hệ trung gian như báng và câu đầu như kiểu nhà
kẻ chuyền. Tất cả được liên kết với nhau khá đơn giản song lại rất chắc chắn,
chứ không cầu kỳ và kiểu cách như kiểu nhà của vùng Bắc bộ. Kiểu nhà này đúng
là thích hợp với những vùng quê phải hứng chịu nhiều bão giông. Ngôi nhà dường như phần nào đã nói lên tính
cánh của con người miền Trung - Đó là sự
bình dị - kiên cuờng và sức chịu đựng dẻo dai. Điểm khác nữa của
ngôi nhà
là nó được cấu trúc theo dạng hình
vuông. Đó cũng là thế mạnh để phát huy hết diện tích sử dụng. Ngôi nhà đó là nhà của đại tá Hà Hoài Nam, anh nguyên là sĩ quan trong
quân độ nhân dân Việt nam hiện nay đang công tác tại T/p Hồ chí Minh.( Anh là con trai của cố thiếu tướng Hà vi Tùng)
ngôi nhà
là nó được cấu trúc theo dạng hình
vuông. Đó cũng là thế mạnh để phát huy hết diện tích sử dụng. Ngôi nhà đó là nhà của đại tá Hà Hoài Nam, anh nguyên là sĩ quan trong
quân độ nhân dân Việt nam hiện nay đang công tác tại T/p Hồ chí Minh.( Anh là con trai của cố thiếu tướng Hà vi Tùng)
Thiếu tướng Hà Vi Tùng vốn là một
người gốc ở quê hương Đa phúc - Sài
Sơn…ông là con trai của cụ cố Hà Đình Mai
(trưởng
Theo ghi chép lại của
các vị cao niên trong họ thì tính cho
tới nay cũng vào khoảng hơn chục đời.Đó
là dựa vào một số trang còn lại của cuốn gia phả trong dòng họ. Dòng họ Hà Đình
cũng như các dòng họ khác tại địa phương đã bao đời nay cùng chung lưng góp sức
xây dựng quê hương Sài sơn. Vào những
năm đầu của thế kỷ 20 dân làng Thày cũng như bao dân làng khác trên đất nước
Việt nam phải sống rên siết trong sự áp bức,bóc lột của chế độ thực dân - phong
kiến. Không cam chịu sống cảnh bị bọn cường hào địa phương đè nén hà hiếp. Cụ
Hà đình Mai đã rời quê hương đưa vợ con
vượt núi cao, vực sâu lên vùng núi
rừngViệt Bắc (Tuyên Quang) lập nghiệp với ước mơ có được cuộc sống no cơm ,ấm
áo. Cũng từ miền quê này, người thanh niên Hà vi Tùng được sinh ra và trưởng thành trên vùng quê
mới . Ông đã sớm giác ngộ và quyết tâm đi theo con đường Cách mạng . Ông tham gia trong đoàn quân Nam Tiến
và trực tiếp chiến đấu trên khắp
các mặt trận miền Nam và nghiệp binh đã
theo ông đi trọn cả cuộc đời. Ông đã
được Đảng và quân đội tín nhiệm giao nhiều chức vụ với trọng trách quan trọng
trong quân đội. Do những cống hiến và công lao phục vụ của ông trong lực lượng
vũ trang. Ông đã được Đảng và nhà nước phong tặng nhiều danh hiệu cùng những
tấm huân chương cao quý trong số đó có
tấm huân chương Độc Lập .
Theo ghi chép lại của
các vị cao niên trong họ thì tính cho
tới nay cũng vào khoảng hơn chục đời.Đó
là dựa vào một số trang còn lại của cuốn gia phả trong dòng họ. Dòng họ Hà Đình
cũng như các dòng họ khác tại địa phương đã bao đời nay cùng chung lưng góp sức
xây dựng quê hương Sài sơn. Vào những
năm đầu của thế kỷ 20 dân làng Thày cũng như bao dân làng khác trên đất nước
Việt nam phải sống rên siết trong sự áp bức,bóc lột của chế độ thực dân - phong
kiến. Không cam chịu sống cảnh bị bọn cường hào địa phương đè nén hà hiếp. Cụ
Hà đình Mai đã rời quê hương đưa vợ con
vượt núi cao, vực sâu lên vùng núi
rừngViệt Bắc (Tuyên Quang) lập nghiệp với ước mơ có được cuộc sống no cơm ,ấm
áo. Cũng từ miền quê này, người thanh niên Hà vi Tùng được sinh ra và trưởng thành trên vùng quê
mới . Ông đã sớm giác ngộ và quyết tâm đi theo con đường Cách mạng . Ông tham gia trong đoàn quân Nam Tiến
và trực tiếp chiến đấu trên khắp
các mặt trận miền Nam và nghiệp binh đã
theo ông đi trọn cả cuộc đời. Ông đã
được Đảng và quân đội tín nhiệm giao nhiều chức vụ với trọng trách quan trọng
trong quân đội. Do những cống hiến và công lao phục vụ của ông trong lực lượng
vũ trang. Ông đã được Đảng và nhà nước phong tặng nhiều danh hiệu cùng những
tấm huân chương cao quý trong số đó có
tấm huân chương Độc Lập .
Những cống hiến trong sự nghiệp Cách mạng của cố thiếu tướng Hà vi Tùng
đã từng được nhắc tới nhiều trong các trang sử của quân đội nhân dânViệt nam
.Đời lính chiến của ông với những năm
tháng chiến dịch nối tiếp chiến dịch và những trận chiến nối tiếp trận chiến,
hầu như ông không có ngày ngơi nghỉ. Vì thế ông không có dịp để tìm về quê
hương của mình theo ý nguyện của người cha trước khi đi xa … và chính ông,
Người chiến binh đã dâng trọn cả cuộc
đời cho Cách mạng cũng chưa một lần được về thăm nơi quê cha đất Tổ. Nhiều năm
chiến đấu nơi chiến trường ác liệt .
Những phút giây yên tĩnh hiếm hoi giữa hai trận đánh. Ông vẫn thường đau đáu một nỗi niềm thương nhớ về
quê hương.Quê hương mà người cha của ông luôn mang canh cánh trong lòng. Quê
hương mà ông chỉ được nghe theo lời kể của cha,nhưng đối với ông thật là sâu
nặng Nhưng ý nguyện chưa kịp thực hiện
thì ông lại đành phải trăng trối lại cho các con trước lúc ông ra đi…
*
* *
Dòng họ
Hà ở Làng Thày là một trong những dòng họ có truyền thống giác ngộ Cách
mạng sớm nhất ở nơi này. Một trong những cán bộ trung kiên cùa Đảng đầu tiên
phải kể tới là cụ Hà đình Kim, một “cán bộ lão thành” đã tham gia hoạt động
Cách mạng từ năm 1934 và tới năm 1938 đã vinh dự được đứng trong hàng ngũ của
Đảng. Cụ Hà đình Thiết - người đồng đội - người cháu ruột của cụ Kim đã luôn
hoạt động sát cánh bên nhau cho đến tận ngày nước nhà giành được độc lập. Hai
cụ là những cán bộ lãnh đạo chính quyền đầu tiên ở xã Sài sơn này …Họ Hà còn
những vị lão thành Cách mạng nữa: Đó là cụ Hà đình Dần, Cụ Dần khi hoạt động ở
Thái lan có tên (Hồ văn Dần) khi trở về nước cụ đã từng giữ chức (phó chủ tịch
uỷ ban mặt trận tỉnh Hà tây) và cụ Hà đình
Mậu. Cụ Mậu nguyên là chiến sĩ trong Đại đội Giải phóng quân. Cũng tại nhà
cụ Mậu đã từng là nơi in ấn tờ báo (Cứu
Quốc) một tờ báo của Tổng bộ Việt Minh do xứ uỷ Bắc Kỳ phụ trách (năm 1944) Còn
một gia đình là cơ sở Cách mạng đã từng nuôi dấu đồng chí Xuân Thuỷ thời kỳ ông
hoạt động bí mật ở đây, đó là gia đình cụ Hà đình Văn. Trong hai cuộc chiến tranh, Nhiều con em của
họ Hà đã tham gia trong lực lượng quân đội. Họ đã anh dũng chiến đấu và nhiều
tấm gương hy sinh dũng cảm như liệt sỹ Hà Đình
Thạch và liệt sỹ phi công Hà Bôn.
..Hiện nay còn nhiều cựu chiến binh mang họ Hà đã vĩnh viễn để lại một phần
thân thể của mình nơi chiến trường vì
nền độc lập tự do cho dân tộc. Với
truyền thống Cách mạng, dòng họ Hà đình ở Làng Thày thề hệ nọ nối tiếp thế hệ
kia vẫn hát vang khúc quân hành. Họ được tôi luyện trong môi trường quân đội,
nhiều người đảm nhiệm các chức vụ quan trọng và có cấp hàm cao phụ trách trong
ngành an ninh .Trong họ Hà còn có nhiều sỹ quan phục vụ trong nhiều quân binh
chủng trong lực lượng vũ trang, họ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ và tuy về
nghỉ hưu song họ vẫn tích cực tham gia vào các công tác tại địa phương …!
*
* *
Mỗi năm, khi vào tiết thanh minh, trong cái nắng
ấm của mùa xuân. Họ Hà lại tổ chức gặp
mặt các thành viên trong dòng tộc. Con cháu dù ở xa đến đâu cũng cố gắng sắp
xếp công việc để về thắp nén nhang thơm tưởng nhớ tới tổ tiên. Trong cái không
khí đầm ấm của ngày xum họp, Các vị cao niên trong họ vẫn không quên nhắc nhở đến các thành viên trong
họ tộc - phải giữ gìn sự đoàn kết và tu dưỡng đạo đức để hoàn thành tốt nhiệm vụ. Họ năm nay tập trung
tại căn nhà của Đại tá Hà Hoài Nam. Hoài Nam hôm nay rất vui vì anh đã hoàn
thành được di nguyện của ông và cha.Thế là giờ đây cả gia đình anh đã được về
đoàn tụ một nhà (trong căn nhà mà mang
ra từ mảnh đất Miền Trung quật cường và anh dũng, căn nhà này là món quà anh tặng người cha như để ghi
nhớ những kỷ niệm một đời chinh chiến của ông) Căn nhà bây giờ như một bảo tàng
về truyền thống Cách mạng của gia đình và dòng họ Hà. Căn nhà tràn ngập trong
hương sắc của mùa xuân. Hoài Nam hôm nay thật nền nã trong bộ y phục dân sự,
trông anh thật giống với các anh em cùng ngồi đây. Những người anh em cùng
huyết thống mang dòng họ Hà. Trong ngày vui xum họp, Hoài Nam chân thành và xúc
động bày tỏ sự biết ơn tới toàn thể họ tộc và địa phương đã tận tình giúp đỡ để
gia đình anh về được với quê hương thân yêu của mình..!
“Tám mươi năm trở lại quê nhà
Cháu con đền đáp nghĩa ông cha
Vượng hồn
linh khí tình gia tộc
Phúc ấm
lưu danh trưởng họ Hà”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét