Đào Minh Lý




Mùa thu và Anh

Đi bên người trên lá thu êm,
Lòng vẫn dấy một nỗi buồn sâu sắc,
Chẳng phải buồn vì tình người, thế sự,
Nỗi buồn riêng em nhận tự mùa trao.

Nỗi buồn năm nao nỗi buồn năm này,
Vẫn khởi tạo bởi nét buồn thiên cổ,
Gió hiu hiu, lá rụng dài trên phố,
Nắng chao trời, chao tóc, mong manh…
Em ngập tràn một nỗi chênh vênh,

Rưng rưng trông phố chờ điều xa xôi ấy
Trong tiếng thu anh đến như giấc mộng.
Có giúp vợi buồn nét man mác thu khôi.

Em vẫn cứ là em thôi,
Thổn thức với mùa từ bàn tay, mái tóc,
Mùa và Người bao lần khiến em muốn khóc.
Mà trọn đời rộn ràng, thao thức: thu và anh.


Tháng Tám, hoa bồ công anh, và con

Bé bỏng vô cùng đón nước mắt mẹ rơi
Khi con khóc chào đời mùa thu ấy
Kể từ đó âm thầm biết mấy
Là cuộc đời con mẹ lật từng trang.

Tháng Tám dịu dàng chớm nét thu sang
Cánh hoa bồ công anh bay bay theo gió
Là ước mơ mẹ gieo vào trong đó
Tới tận cùng của cả một đời hoa.

Những ước mơ chắp cánh bay xa
Để cho đời nên thơ và nên nhạc
Nay đồng hoang mai lênh đênh biển cạn
Ba tháng dài hoa bay tới mùa thu.
Qua nắng quái ban trưa qua gió bão giao mùa
Hoa đến tháng tám gieo trồng mầm cây mới.

Và con nghe tiếng mùa thu vẫy gọi
Để yêu đời từ những cánh hoa rơi. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét