NỖI NIỀM
Tôi đứng trên bục
giảng
Thấy chân đứng chênh
chao
Giọng đọc dù trong
trẻo
Không gọi được nắng
vào
Biết làm sao?
Những bài làm văn :
không thấy hương của
cây,
không thấy lời của
cỏ,
không thấy tình của
gió,
không thấy sắc của
mây,
không thấy tiếng bàn
chân thơ ngây
khẽ đặt lên thảm cỏ,
không có tiếng xuýt
xoa, than thở
cho con giun quằn
quại chết trong vườn nhà.
Phải làm sao?
Những câu văn sử dụng
ngôn từ mẹ đẻ:
Gượng gạo, ngô nghê,
pha tạp, cụt què;
Những dấu câu không
theo cảm xúc;
Cấu trúc ngôn từ, ngữ
nghĩa vụn tan.
Một câu hỏi
có bao nhiêu lời
giải?
Những lời than
không đổi thay được
thực tại
Mong:
Đãi cát tìm vàng
Lửa mồ hôi luyện
quặng
Mượn ánh sao thắp lên
hi vọng.
Dùng phím tâm hồn gọi
từng giọt bình minh
Lấy bàn tay thô ráp
ân tình
Vun cảm xúc nảy mầm
từ đá sỏi
Tôi và Em hãy dâng
trái tim để Thời gian hóa giải
Lời nguyền nào đang
trói buộc những trái tim
SỢ
Nghe những bản tình
ca
Nhận ra cõi lòng mình
thiếu lửa.
Sợ mắt nhìn vào mắt
Sóng vỗ xôn xao
Sợ tay nắm tay nhau
Truyền lửa
Sợ, sợ nhiều, nhiều
nữa...
Khi con tim nhảy nhót
muốn nói lời yêu
Lại thấy hoàng hôn
nói những lời cảnh báo
Bão nổi dông, hút
thuyền vào mắt bão
Thuyền vỡ tan tành,
không chắp nổi ván long đanh
Con tim muốn thanh
minh
Đành ghim trong lồng
ngực
Sợ con tim thú
thực lòng mình.
Muốn con tim tự gỡ
rối cuộn tơ tình.
Sợ ….không thành….
VÔ ĐỀ
Ta là con thuyền.
bị sóng bể đời anh dập vùi tơi tả,
buồm rách,
thành vỡ...
Ta ngây thơ chờ thời gian phù phép
vá lại cánh buồm như thưở ban sơ
lấy nước sơn phủ lên vết vỡ
Nhưng dường như cổ tích chẳng có thật bao giờ
Biển vẫn mãi muôn đời là biển
phải bão dông, phải lên xuống thủy triều
thuyền cam chịu những dập vùi tơi tả
mong thời gian gồng mình xoa dịu vết thương
Nợ nần chi kiếp trước để đoạn trường!
Nghe sám hối
trong sóng gợn vô hồi
thỉnh tiếng chuông ngân mãi.
Nếu có kiếp sau, thôi, không cầu trả lại:
ân oán, hận sầu, vùi dập lại thuyền ai.
bị sóng bể đời anh dập vùi tơi tả,
buồm rách,
thành vỡ...
Ta ngây thơ chờ thời gian phù phép
vá lại cánh buồm như thưở ban sơ
lấy nước sơn phủ lên vết vỡ
Nhưng dường như cổ tích chẳng có thật bao giờ
Biển vẫn mãi muôn đời là biển
phải bão dông, phải lên xuống thủy triều
thuyền cam chịu những dập vùi tơi tả
mong thời gian gồng mình xoa dịu vết thương
Nợ nần chi kiếp trước để đoạn trường!
Nghe sám hối
trong sóng gợn vô hồi
thỉnh tiếng chuông ngân mãi.
Nếu có kiếp sau, thôi, không cầu trả lại:
ân oán, hận sầu, vùi dập lại thuyền ai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét