Phan văn Hòa



                    
                                   
 Quê hương thương nhớ                                  

                                              Tháng Ba mùa lễ hội
                                              Chùa Thầy ngân tiếng chuông
                                               Sườn núi  hoa đưa hương
                                               Hồ sâu  cá quẫy sóng

                                               Núi bên hồ soi bóng
                                               Đèn kết hoa quanh chùa
                                               Nhớ bầy  dơi "tiến vua "
                                                Cây lặng im chờ gió !

                                               Vẫn  Xóm Chùa ,Xóm Chợ
                                               Vẫn Làng Thuỵ  ,Làng Đa...
                                                Sông có còn phù sa ?
                                                Núi bao nhiêu ngọn mất?... !

                                                Bóng cây già  xa khuất
                                                Thấy mầm non vươn chồi
                                                Có không chuyện luân hồi
                                                Tôi từng nghe mẹ kể ?

                                                Khi phải rời xa  mẹ
                                                Lớn lên cùng nghiệp  binh
                                               Tôi hằng nhớ quê mình
                                                Nơi  núi  Thầy sông Đáy

                                                Nước mạch nguồn mãi chảy
                                                Như tình mẹ thương con
                                                Cây xanh trải tán tròn
                                                Phải chăng là bóng mẹ...?

                                                                   


     THƯƠNG NHỚ MẸ

                                            Kính dâng mẹ

Cha mất sớm khi con vừa năm tuổi
          Mẹ sinh em chưa đầy bốn tháng trời
nhà vách đất hắt hiu lùa gió thổi
           Đêm chạnh  buồn nghe tiếng mẹ : À ơi . . .!

Mẹ tần tảo nuôi hai con ăn học
Con lớn lên bên hoa trái mẹ trồng
Càng thấm thía mỗi bắp ngô hạt thóc
Mẹ nhọc nhằn nơi góc ruộng bờ sông


         Mùa tiếp nối tay gieo mầm gặt hái
         Đỉa bám chân máu tím  đỏ bã trầu
         Khói rơm toả bếp thơm mùi nếp mới
         Cối đá mòn mẹ giã  gạo đêm thâu

        Quên sao được có hôm trời trở gió
         Lúc nông nhàn  mẹ chạy chợ đường trơn
        Quang trĩu nặng mưa ướt đầm vai áo
         Đêm trở về sốt rét giật từng cơn . . .

           Lần lượt tiễn hai con đi bộ  đội
           Bao đêm trường mẹ thao thức chờ mong
           Lại vất vả khi  mẹ thành bà nội
          Thương cháu thơ bà khuya sớm bế bồng...

            rồi một sớm mẹ  trở về cõi Phật
            Cây quanh nhà đang thơm ngát mùa hoa
            Rơm quấn bụng   quặn  nỗi buồn xa khuất
            con cúi đầu tiễn mẹ đến cùng cha !

           Con thờ thẫn mỗi khi nhìn bếp lửa
           Vắng mẹ hiền mắt đẫm lệ thương đau
           Nhoà hương khói biết không còn mẹ nữa
           Ngước mây trời ,bóng dáng mẹ giờ đâu ?...

                                 

 NHỚ LÀN ĐIỆU DÂN CA

Sân chùa ,đêm hội diễn
Sân khấu không màn che
Người hát với người nghe
Dưới khung trời dịu  mát

Bài dân ca em hát
Giữa thắng cảnh quê nhà
Tiếng  hát em bay xa
 Khiến bao người xao xuyến

Bỗng không gian xuất hiện
Một vì sao đổi ngôi
Đêm hội diễn tan rồi
Dư âm còn lắng lại

Núi Thầy thơm hương đại
Cùng câu  hát thăng hoa
Tiếng hát người quê ta
Đoạt giải vàng hội diễn ?

Nơi chân trời góc biển
Tôi bâng khuâng nhớ nhà
 Nhớ làn điệu dân ca...
 Cánh cò bay ...mải miết!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét