Tiếc
nuối
Gió thu sang
Lá vàng rơi xao xác
Mặt nước trong xanh
Cá động cánh bèo
Phao câu mấp máy
In hình
Làn mây
Mái tóc
Nên tranh
Chiếc gáo dừa tay em múc nước
Tan vỡ cả bầu trời
Và
Mái tóc em
Ướt đẫm một dòng thu
Mặt nước lung linh
Lớp sóng xô bờ
Bừng sáng hồn quê
Tình thơ lai láng
Lòng ai xao xuyến
Say nhìn tăm cá bóng chim
…
Bồi hồi nhớ kỷ niệm xưa
Một thời tiếc nuối
Vẫn gió thu sang
Lá vàng rơi vội
Chẳng có ao thu
Mặt nước lung linh
Em ở nơi đâu
Anh chẳng thấy hình
Và
Chiếc gáo dừa buổi ấy
Để tóc em
Tuôn chảy một dòng thu
Thời gian
Đợi chờ
Tiếc nuối.
Hồn thiêng Núi Thày
Vang tiếng oai hùng tướng Lữ Gia
Hai vai gánh vác một Sơn hà
Kiên cường dẹp giặc phò non nước
Khảng khái trừ gian giữ đạo nhà
Động đá xương khô hồn thấm lạnh
Đền thiêng nhang khói quện hương
hoa
“Thánh vương”in dấu nền son gấm
Thăm thẳm hang sâu ánh sáng xa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét