PHAN NHẬT LÂM






                 NHỚ NẮNG

Những chiều xám mây giơ tay với được
Nắng đâu rồi ?...sao nắng trốn đi đâu ?
Lũ chim nhạn soi mình qua đáy nước
Cành cây khô nhớ nắng gọi thương nhau

Mưa theo gió cùng mây che mất nắng
Bụi giăng giăng che mắt kính nhạt nhòa
Lũ nhện đực lưng nhuộm mưa trắng xóa
Nắng bạc tình sao không nhớ muôn hoa

Dòng người đi mang áo len áo dạ
Sắc hồng tươi tô đôi má mỹ nhân
Sao nắng nỡ quên mồ hôi lã chã
Để lặng thầm hoa lá nhớ người thân.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét