Vô đề
Tôi chưa một lần nếm trải tình yêu
Dẫu đã
biết ngàn lời trong sách vở
Bước vào
đời biết bao nhiêu bỡ ngỡ
Chuyện
“lớn rồi”tôi chẳng bận tâm
Nói thế
rồi để vờ vịt lặng câm
Để quên
đi nụ cười trong ánh mắt
Nhớ chiều
vắng ai tiếng lòng im bặt
Không
gian buồn lặng lẽ bước chân tôi…
Tôi yêu
và chỉ một chút thôi
Để nếm vị
sô cô la ngọt đắng
Dẫu biết
tình đầu đâu như đường thẳng
Gập ghềnh
buồn ,tôi vẫn muốn …yêu thêm.
Trăng buồn
Mồng tám
trăng soi
Vờn mây
khói biếc
Xa thu
nghìn dặm có ai biết?
Trăng
mồng tám chẳng âm u
Của nền
trời chưa đến lúc
Khuyết
một vầng ai ăn mất
Nhắm với
rượu buồn
Bảy ngày
nữa sáng nghìn muôn
Là cái
ngày vui nhất
Nhưng lúc
này ai có biết?
Trăng
đang buồn!
Nỗi buồn
của thời gian
Trung thu
nay ta đã là mười bốn
Tuổi hồng
hoa mất đi từng chút một
Níu kéo
làm sao!
Trăng vẫn
trên cao
Vẫn vàng
,vẫn sáng
Ánh trăng
chơi vơi ngày mồng tám
Trăng vẫn
là …Trăng.
Buồn
Thử hỏi buồn là
chi ?
Chợt
đến chợt đi không báo trước
Để con
tim ta thấy được
Nỗi xa
xăm.
Cơn gió
lạnh căm
Xoa tay
ta rét đắng
Dòng
chữ bò lăn trên tờ giấy trắng
Bài
văn cua còn chê ngang
Đan sợi buồn làm ta xốn sang
Lại thử
hỏi buồn từ đâu đến?
Đến từ ta hay
người ta mến?
Từ…cả
hai
Ta đã
sai
Khi ta mù quáng
Để cho
nỗi buồn kia lảng vảng
Xung
quanh yếu đuối là ta
Buồn! buồn đến xót xa
Giọt
long lanh chẳng muốn rời khóe mắt
Ta gục
ngã trước cuộc đời muôn mặt
Tại
buồn !
Mượn rượu
Lạnh
cơn gió thu sang
Ta
giật mình tỉnh giấc
Vớ
chai không ta hát
Không
rượu cũng ấm người
Một chút khóc chút cười
Một
chút say chút tỉnh
Cười
trong đêm yên tĩnh
Trời
chợt đổ mưa sa
Đâu còn
mãi thiết tha
Những tháng ngày đơn điệu
Phận nữ
ta uống rượu
Buồn đi
trong mưa bay
Cuộc
đời nhiều đổi thay
Thường như câu chuyện khác
Có tình
yêu- bão cát
Câu
chuyện đời qua đi
Mượn
rượu ta nhâm nhi
Mượn say… ta nói hết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét