Chị tôi
Chị tôi đã còng
Như các cụ tôi ngày trước
Chị tôi vẫn bước đi
…về phía trước
Vì các con chị
Vì các em tôi
Cha, Mẹ sinh ra chúng tôi
Đất ,Trời sắp đặt mỗi nơi
một đứa
Mỗi người cũng đã thành
chồng,vợ
Mà bây giờ
Tôi mới thấy chị tôi đã còng
Còng trong cơn mưa
Còng trong trời trưa nắng
rát
Còng cả lúc gió mát mùa
xuân
Nỗi truân chuyên ấy
Chắc sẽ nhẹ vơi
Nếu có lúc nào đó,trên
mỗi nẻo đường đời
Các em chị,đứa trước ,đứa
sau
Và đỡ chị tôi đỡ còng.
Đêm
Và đêm cứ
dài tơ nhện
Giăng
giữa không gian những vô bờ
Và thơ
đan trong im lặng
Dệt vào
trời khuya những bơ vơ
Và thời
gian chết trong sâu thẳm
Lòng ai
thương nhớ những ngày xưa?
Và sáng
mai rồi đường muôn ngả
Mênh mông
biển đời sóng vẫn xô .
Mưa phùn và xuân
Mưa…
Rét vào lòng
người thấm thía
Từ cái lạnh nhấm
nháp làn da
Rây bột vào đất
và hoa
Hoa chậm nở
Hoa sẽ nở
Và cả đất trời
cũng cựa mình nhẹ thở
Cho thiên hạ
giao hòa
-sinh cả mùa xuân.
Sấm
giờ dậu
Rồi xuân
cũng đến
Khoảnh khắc
giao thừa ấy
Sấm dậy vào
tiết lập xuân
Mưa rào giục lúa
lớn nhanh
Như…“gái
thập tam”
Như… “trai
thập lục”
Các cụ xưa
bảo rằng:
Mưa đầu mùa
Sấm vào giờ
dậu
Báo điềm
năm nay chẳng đói
Mà chẳng đói
thì may.
Trong một trăm người
Có bảy mươi
người cày cấy
Vào vụ chắc
được đủ, đầy.
Nông dân
được mùa
Mới bớt phần
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét