Nguyễn Việt Tư



                      Lửa ngủ
                                 (Tặng Nguyễn Quang Thiều)
Khi lửa ngủ
                  Có nghĩa là
                                    Lửa chết
Và tình yêu
                  Cuộc sống
                                   Hóa thành tro:
Chỉ còn lại
                 Mặt trời đen
                                    Ảm đạm
Đứng cô đơn
                    Soi nghĩa địa
                                          Tối mù!



             Chỉ còn

Phóng xả hết
                    Duy chỉ còn tham ái !
Hoa vô ưu chưa nở đã dâng hương
Ta tìm em
                Như tìm chân giác
Còn mê man hoài niệm giữa vô thường !


              Đá buồn

Người Sài sơn tôi lớn lên cùng đá
Nên bão giông quăng quật cũng quen rồi
Đời đã vạch trên mặt từng vết xước
Mà ngây thơ mơ mộng cứ xanh tươi

Vì là đá có khác gì bụi cát
Thả hồn bay cùng bát ngát vô tri
Dù lưu lạc trong miên man hoài niệm
Vẫn xót thương cho đám cỏ vô tư

Đá ly quê lênh đênh phi đạo lộ
Trong cõi mê như thể đá vô tình
Nhưng sớm chiều vẫn chờ chuông chiêu mộ
Động lòng ai còn thắp lửa con tim

Em không biết tưởng là hồn đá lạnh
Rồi nghi nghờ lòng đá rỗng vô tâm
Mà chẳng hiểu trong mê man hoài niệm
Vẫn khát khao gặp gỡ những tri âm

Đá lặng câm giữa mơ hồ hỗn độn
Xót xa em ghim nước mắt vào trong
Em lơ đãng như cố tình không nhớ
Để đá buồn còn mãi lưu vong !

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét