Nguyễn Văn Tuất



                  Cánh đồng mùa đông

Một giọt buồn
Ai đánh rơi
Trên cánh đồng ngổn ngang nước mắt
Một dáng cò 
Co ro tránh rét
Cánh đồng mùa đông
Tả tơi, khô khốc
Từ đống rơm ai đốt
Vài đám cháy khói bay mù mịt
Rách hoàng hôn và xiêu vẹo khói lam chiều

Tôi nhặt giọt buồn
Ném vào đống lửa
Ngọn lửa loang cả cánh đồng cháy hết vẻ cô liêu
Cánh đồng mùa đông
ấm dần trong ánh chiều rực rỡ
và dáng cò vỗ cánh bay lên.                                          

       Trò chơi

Vắt kiệt niềm tin
Vào một điều tưởng như có thật
Rồi một ngày đặt chân trên cát
Mới hay ảo ảnh bay qua
Tưởng như một đợt mưa hoa
Lung linh bảy sắc cầu vồng
Hóa ra bong bóng xà phòng
Trong trò chơi trẻ nhỏ

Lạc vào căn phòng đầy hoa
Hoa keo lên tường
Cành cao, cành thấp
Đủ muôn kiểu dáng
Hoa phủ mặt bàn
Xanh đỏ tím vàng
Đủ muôn màu sắc
Có ai vô tình đánh rơi tàn thuốc
Hoa cháy bùng lên và khét lẹt ngập căn phòng

Ngộ ra sắc cũng là không
Niềm tin gửi chốn mênh mông cõi người
Bao giờ cho hết cuộc chơi
Để thôi sấp ngửa, để thôi trốn tìm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét