THƠ QUANG SÁNG




                                 

                                              Sắc thu

Tím
    Chiều buông
Đỏ loang sương trắng
“Ô Thước”tàn
Lệ đẫm ánh trăng
Đêm
       Tóc bạc
Vần thơ chợt sáng
Chờ
   Vầng dương
Lại xám mưa giăng.
                        
:                           

                                  Tìm lại bóng xưa

Mỏi mòn
Đêm tối
Ngóng
Trông
Mong sao lại thấy
Bóng hồng
            Năm xưa
Lá vàng
          Heo hắt gió đưa
Tình em đã khuất
              Như mưa
                       Cuối hè
Đời như lạc bến sông mê
Chìm trong bão tố
                         Tái tê cõi lòng
Ước gì
     Sáng lại vầng đông
Để tôi lại thấy
             
…Thu xưa.


                                            Hỏi
                                   
Vầng dương đã khuất phía chân trời
Xám lạnh đông về phủ mọi nơi
Le lói ánh sao chìm đáy nước
Nhạt nhòa ánh nguyệt lặn sau đồ
Bơ vơ cạnh bến cò im tiếng
Mò mẫm ven đầm cuốc khàn hơi
Lặn lội sớm khuya sao vẫn đói
Ruộng đồng đâu hết ! ! hỡi người ơi.

       



                      khát

             Tôi vẫn khát
            Giữa biển hồ đầy nước
             Trên cánh đồng
             Ao đầm đã cạn khô
              Và cháy lòng
              Khi trời giông bão tố
                  Lũ tràn về
            Tôi vẫn khát…trong mơ !.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét