Phan Văn Khai



Cầu ao

                  Cầu ao đưa ta chỗ nước trong
                  Bè rau muống có cọc rào  đôi chuồn chuồn đậu
                  Loáng nước chênh vênh nhòa bóng ngắn dài
                  Ai hỏi lòng mình tơ tình vương quyện
                  Người nhà em khen anh đẹp trai
                   Anh nghe nói em cười thèn thẹn
                   Được như trong mơ ước nguyện
                   Đôi ta đẹp nhất làng
                   Đô thị dậy thì đường dọc phố ngang
                   Ruộng lúa,vườn rau,ao làng nhường chỗ
                   Những người bên em đời sang rộng mở
                   Anh thấy em lên xe đón đưa…
                   Xóm anh ở lọt trong góc Đô
                   Cuộc sống vẫn ngổn ngang ngày cũ
                    Dẫu hiểu phận còn mỏng tang nỗi nhớ
                    Giá mà…
                    Giá mà không mất cầu ao.

                                 Tặng Hoa

                     Sáu ba tuổi mua hoa hồng tặng vợ
                     Ngượng ngùng lấy báo trùm hoa
                     Một khoảng mở
                                              Hương bay từ quá khứ
                      Trái tim đập nhanh
                                                  Mặc trái tim già.

                           uống rượu một mình

                   Những giọt gianh kéo sợi lan dài
                    Thành bức mành thưa trước cửa
                    Nâng chai rượu mới vơi một nửa
                    Nhớ gì? Tìm trong men say
                     Hỏi tò vò,tò vò lập lờ bay
                     Hỏi con kiến càng,kiến leo thân gỗ
                     Mọi nẻo đường,nẻo nào rộng mở ?
                     Cuối dốc đời vẫn trắng bàn tay.
                     Chén hết rượu mà nà có hay
                     Uống nốt chén đầy để nhớ
                     Một dáng thân quen đi vào ngõ nhỏ
                     Vợ mình về
                                      hết tỉnh lại say.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét