Thơ vào giấc
ngủ
Cuối tuần trăng hạ xuống rồi
Giọt sương quên ngủ, ngã rơi đầu cành
Ngoài hiên gió lặng vắng tanh
Một vầng trăng tựa bên mành cô đơn
Vẳng đâu?... tiếng trẻ dỗi hờn
Lọt trong lời mẹ ru con ngọt ngào
Lời ai!? Chứa đựng niềm đau
Làm tôi nhớ mẹ… thủa nào ru tôi
Gió mưa bão táp quen rồi
Lời ru của mẹ… lòng tôi lại buồn
Cảnh khuya một tiếng chim đơn
Lời ru… bóng mẹ, chập chờn… vào thơ.
Mùa thu Canh
Thìn 2000
Nhật nguyệt
tiên kiều
Trà đình – Tửu quán là đâu
Khách thơ nào phải tìm cầu xa xôi
Nhị Kiều đôi ngả ta ngồi
Luận thơ - đàm cuộc đầy vơi nhân tình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét