Mặn
Say bỗng nhớ ý thơ người thủa trước
“Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”!
Xin được “cạn ly” hầu người xưa ba chén.
Mỗi ý mỗi từ mặn thế này ư ?
GA
THỨ 70, THU HAY XUÂN?
Cũng nuối tiếc
"Thời gian qua kẽ
tay"(1)
Cũng toát mồ hôi
kiểm đếm "Một ngày"(2)
Cũng ám ảnh
Cánh ong bên hoa úa(3)
Cũng nhịp thời gian
Cuống quýt, tỉnh - say!
*
Một con tàu
Gõ nhịp trên đường ray
vào ga thứ bảy mươi (70)
Rúc còi hối hả!
Thu hay xuân
mà âm thanh rộn rã?
Có
cái gì nao nức
Khoảng
trời xa?
*
Nghe
không gian và thời gian
Đã
qua
Thấy
khoảng trống của toa tàu
Quá
rộng!
Hành
lý bên mình
Dành
cho sự sống
Chỉ
trái tim
Và
niềm tin trong ta!
*
Lại
lên đường...!
Tàu
liên vận rời ga!
(1)
Thơ Văn Cao
(2) Thơ Hữu Thỉnh
(3) Ý thơ Vũ Tú Nam
"Kiếp Cá",
bài
thơ đầy tâm trạng suy tư cuộc sống
Kiếp cá
Quang
Hoài
Giương
vây
vọng
mảnh
trăng
trôi
Ơi
hồ ao
hỡi
bóng người
chài
đơm
Giã
từ
kiếp
cá
om
tương
Hoá
rồng
chép
vụt
bay lên
đỉnh
trời...
Thăng
thiên
ngỡ
biệt
xứ
Người
Nào
ngờ
hạ
địa
lại
bơi
ao
hồ
Lại
lẩn lưới
lại
lách lờ
Dưới
dao
trên
thớt
lại
lo
vẩy
trầy!
Tôi
gặp bài thơ "Kiếp cá" của
nhà thơ Quang Hoài trên tờ "Văn
Việt" số 21 năm 2010 - Chuyên đề văn chương, Nhà xuất bản Văn Học- Quỹ
Hỗ trợ sáng tạo Văn học Nghệ thuật, Hội Liên hiệp Văn học- Nghệ thuật Hà Nội
xuất bản.
Đọc "Kiếp cá" vài lần, gần như tôi
thuộc ngay và không hiểu sao cứ muốn được viết, được nói một điều gì đó về bài
thơ này.
Ngay
từ câu thơ đầu, ta như được đứng trước bức tranh cổ "Lý ngư vọng nguyệt". Cá chép ngắm trăng! Đẹp, thơ mộng
và "sang trọng"! Một loài cá đã từng đi vào cổ tích "Vượt vũ môn " làm rung động
những trái tim ấu thời cắp sách. Nhà thơ Quang Hoài đã nảy thi tứ và phát triển
nó để có một thi phẩm hay, đầy suy tư và triết lý sống!
Trong
một môi trường yên bình, cảnh vật đầy thơ mộng, cá chép sung sướng, thoả mãn
tận hưởng Giương vây / vọng / mảnh trăng
/ trôi. Chắc chắn cá chép đang ôm ấp những khát vọng đẹp đẽ. Hình ảnh hư
thực, chân ảo của mảnh trăng trôi như một cái gì vừa nhỏ nhoi, trôi
nổi, vừa ảo giác. Môi trường là ao hồ,
nhân vật chính là cá vọng, mảnh trăng
trôi và ...Người chài đơm! Khát
vọng tự do, khoáng đạt, bứt phá khỏi sự
tù hãm, chật chội, cùng với sự lãng mạn và hoài bão của cá dường như rất cao
quý, đáng khích lệ. Tuy nhiên, hình như cá đang chạy theo những ước mơ hư ảo,
trên một cơ sở không thực tế; hơn thế nữa, không lường hết những biến cố, hiểm họa "người chài đơm" giăng bẫy!
Hy
vọng và ước mơ khiến người ta đủ sức vượt qua mọi trở lực để sống và vươn lên, cho dù hy vọng, ước mơ
ấy thế nào chăng nữa. Và có thể là ước mơ hay hiện thực, cá "thoát hiểm", hoá thân được để trở thành Rồng - biểu tượng
quyền uy, vượng phúc, đẳng cấp tối linh, thành đạt. Cũng hợp lý thôi, khi mà
tài năng của anh đủ sức vượt vũ môn đứng đầu thiên hạ! Có lẽ ở vị trí này cá
hoàn toàn tin rằng mình đã có thể thoát khỏi môi trường chật chội tù hãm, và
quan trọng hơn, thoát khỏi hiểm hoạ mà con
Người đang giăng bẫy, thoát khỏi cái "kiếp"
"om tương" như một định
mệnh của số phận: Hoá Rồng /chép vụt /
bay lên/ đỉnh trời. Thế nhưng Thăng
thiên / ngỡ biệt / xứ Người, một xứ sở mang lại hiểm hoạ đầy lo âu cho cuộc
sống của nó; không hiểu do tỉnh giấc mơ, ngộ ra mình đang ở đâu, hay hiện thực
phũ phàng của số phận, những biến cố cuộc sống khiến cho cá Nào ngờ / hạ địa / lại bơi / ao hồ. Thăng giáng, biến động
hình như là quy luật của cuộc sống muôn loài. Và thế là cá lại trở về cuộc sống
cũ. Lại quẩn quanh, bế tắc. Lại môi trường chật chội, tù hãm. Lại hiểm hoạ rình
rập, và cá lại lẩn lưới / lại lách lờ,
lại phải trổ tài luồn lách, thoát
hiểm. Lại cũng cao cả, cũng thấp hèn, cũng đua tranh. Và lại khát vọng tự do,
lại mộng mơ, hy vọng để lại sống và vươn lên!
Phận
kiếp của cá có thể là Dưới dao / trên thớt. Và ngay cả lúc đó
- có thể lắm chứ - cá vẫn nuôi hy vọng thoát hiểm và biết đâu đấy, vẫn có cả
giấc mơ hoá Rồng! Và nếu như thế, tâm lý
Lại lo
/ vẩy / trầy sao không thể có? Tôi như thấy cả sự khôi hài, nặng
trĩu xót xa và cả lẽ tự nhiên lẫn sự tất nhiên ở đây vậy!
"Kiếp cá" hay kiếp nhân sinh?
Có cái gì đó như bài học cho hết thảy chúng ta về kinh nghiệm cũng như lẽ sống:
Hãy chấp nhận hoàn cảnh. Hãy gắn bó và đừng quên cuộc sống thực tại này. Cuộc
sống muôn màu hấp dẫn nhưng đầy hiểm hoạ, phức tạp và bất trắc thử thách chúng
ta. Điều gì cũng có thể xảy ra! Không thể chủ quan khinh suất, thoả mãn, coi
thường. Phải cẩn trọng, tự tin và hy vọng, vươn lên cải tạo cuộc sống, chiến
thắng số phận! Có thể tôi suy diễn quá chăng, nhưng đó là phần chìm bài thơ,
tôi nghĩ vậy!
Nhà
thơ Quang Hoài có nhiều bài thơ tôi yêu thích. Đây không phải là bài thơ duy
nhất ông đề cập đến "Kiếp".
Nói đến "Kiếp", người ta có
cảm giác như một phận số an bài và thường không mấy tươi vui. Trong bài thơ "Bài ca chim gõ kiến" của
Quang Hoài, ta gặp những câu như thế này:
"Ta
đã từng đầu thai làm kiếp hổ "oai linh rừng thẳm"....Ta đã từng đầu
thai làm kiếp diều hâu...Ta đã từng đầu thai làm kiếp thông / như Uy Viễn tướng
công hằng mong ước/ giữa trời mây bát ngát...Ta đã từng đầu thai làm kiếp người...Và
giờ đây ta đầu thai làm kiếp chim/ một loài chim bình thường- chim gõ kiến/ sau
giấc mơ làm kiếp cá hoá Rồng".
Hình
như tất cả các "kiếp" mà "ta" đã từng đầu thai, thì
hoặc "ta" rơi vào cảnh ngộ
này, hoặc "ta" rơi vào cảnh
ngộ kia. Tất cả đều làm "ta"
không yên tĩnh, không thoả nguyện. Những câu thơ trên trợ giúp người đọc hiểu
thêm bài thơ "kiếp cá " và
hiểu thêm ít nhiều về tâm trạng của nhà thơ. Tôi thực sự cảm động và trân trọng nhà thơ với những trải
nghiệm sống và những ký thác tâm sự của ông. Ông đã viết "Ta đã từng đầu thai làm kiếp người / đã chứng kiến những số phận
trớ trêu và đen bạc /những cảnh huynh đệ tương tàn, chiến tranh nồi da nấu thịt
/ coi mạng người như cỏ rác / càng thương Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân
Hương...ta càng chán ngán kiếp Người."
Vâng, thực trạng cuộc sống, "kiếp Người" đầy những hiện
tượng đau lòng, những bức xúc cần cải tạo, tháo gỡ. Chữ Người thật không dễ viết hoa!. Vậy nhưng ta được "Làm Người", đó là điều hạnh
phúc. Ta chấp nhận những thử thách và nghĩa vụ làm người. Trái tim ta có lửa,
và ta biết thắp lên ngọn lửa hy vọng ngay cả lúc hiểm nguy và tưởng như vô vọng
để vươn lên xứng đáng “Làm Người”.
Phải chăng "kiếp cá" gọi ta
về triết lý ấy và như cảnh tỉnh ta giữ gìn nhân cách trước cuộc sống muôn màu
đầy bất trắc trong xã hội hiện đại ngày nay.
Bài
thơ "Kiếp cá" được viết
dưới dạng lục bát biến thể, tạo nên một thể bậc thang cách tân truyền thống khá
hiện đại, phù hợp với nhịp thơ, âm vận và cách diễn ý. Ngôn ngữ thơ giản dị
nhưng chọn lọc. Hình ảnh và cấu tứ chặt chẽ, gợi cảm, ta liên tưởng tới văn học
dân gian thấm đậm thành ngữ, điển tích "Cá
hoá Rồng", "Trên thớt dưới dao"...Bài thơ ngụ ngôn pha chút
khôi hài, trào lộng và không khỏi trầm tư nghĩ đến kiếp nhân sinh, lẽ sống.
Đọc
"Kiếp cá" tôi vừa bật cười vừa muốn khóc, thấy thấm thía nỗi đời, ám
ảnh khôn nguôi, nhưng cũng thức dậy những
cảm xúc mới mẻ trong mình. Và tôi nghĩ: "Kiếp cá" là một bài
thơ hay!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét