BÀI HỌC NĂM XƯA
Kính tặng thầy Thế Mạc
Con xin thầy hãy tha lỗi cho con
Chưa làm được bao nhiêu những điều thầy
dạy
Con ngơ ngác giữa dòng đời cuộn chảy
Nhìn sương về bạc trắng một hoàng hôn
Bài học năm xưa thầy đã dạy con
Cần phải viết những câu văn có nghĩa
Con đã sống những tháng năm như thế
Giữa đôi bờ sóng vỗ quá xôn xao
Cuộc đời này thường lắm nỗi thương đau
Đời mấy kẻ dám cầu kinh sám hối
Nước mắt rơi trong những chiều bão nổi
Con thấy mình có lỗi với mai sau
Cây thông nào đang đứng giữa trời cao
Mặc gió cát bốn bề quanh năm thổi
Tảng đã nào năm xưa bên bờ suối
Ai gối đầu suy ngẫm thế gian đau
Bài giảng năm xưa con nhớ từng câu
Lệ Chi Viên là bài ca đau nhất
Ai ngày xưa là công thần khai quốc
Hồn như sao mãi mãi sáng trên đầu
Thế mà nay một dòng lệ quặn đau
Hằn vết máu trên trang thơ đất nước
Bài học này chẳng thể nào quên được
Thành hành trang con ghi khắc trong đầu
Vết sẹo này con có dám quên đâu
Giọt lệ rơi thấm trang thơ con viết
Người dạy con phải tin yêu đất nước
“Đẻ ra đời sao khỏi những cơn đau”
Con xin làm hạt mưa nhỏ nhắn phía đằng sau
Để đậu được vào đôi vai khô xác
Trái sim nào chẳng một thời chua chát
Vẫn muốn dâng mật ngọt hiến cho đời
ý nguyện này thầy đã dạy con rồi
Con đi mãi vẫn một miền như thế
Con sông nào rồi cũng ra với bể
CHIA TAY BẠN VỀ HƯU
Bạn về vắng một tri âm
Cung đàn buông một nốt trầm lẻ loi
Chia nhau nửa chén rượu vơi
Dìu nhau đi giữa nhịp đời chênh chông
Đành rằng là sắc là không
Thơ tôi vẫn lạc giữa mênh mông chiều
Câu thơ bóng đổ liêu xiêu
May mà vịn được chữ yêu cuối vần
Nhịp đời đã mỏi bước chân
Bạn về bỏ mặc bụi trần lại đây
Chia tay nâng chén rượu đầy
Chẳng say thì cũng phải say hết mình
Bọn mình vẫn trọng chữ tình
Bạn về để lại bóng hình tôi theo
Tôi như đã mỏi tay chèo
Bạn về đến bến buông neo cuối dòng
MÙA ĐI
Chiều cứ đứng bần thần qua cửa sổ
Nôn nao nhớ một thời xa vắng lắm
Cái thời ấy, trắng một trời mây trắng
Quá vô tư nên chẳng thấy ai buồn
Mùa trôi đi theo sắc áo hoàng hôn
Bánh luân hồi thời gian quay mải miết
Ta nhìn
ra thấy một miền cổ tích
Vỡ tan rồi sương khói phủ lên nhau
Chiều một mình lơ đãng đứng trên cầu
Giơ tay vớt một cánh hoa lạc bến
Hình như mai một cơn giông lại đến
Mây trắng trời, mây trắng chạy về đâu
Lá ở đâu trôi dạt ngập chân cầu
Như mang cả mùa thu trôi theo lại
Mùa cứ trôi, mùa cứ trôi đi mãi
Để vô tư ngày ấy lạc đâu rồi
HÀNH TRANG
Đã một thời tôi mải miết kiếm tìm
Trên giảng đường dọc ngang sách vở
Những giáo lý cao siêu ngổn ngang câu
chữ
Những tượng thần chói lọi phủ trên vai
Tôi đến đặt hoa bên những tượng đài
Cái xanh cái đỏ
Bằng sắt, bằng đồng
Bằng xi măng, cốt thép
Bằng cả đá kim cương
Tất cả lặng câm, vô cảm
Tôi trở về dòng sông
Vẫn dòng sông quê
Sao không gặp dòng sông xưa tôi tắm
Dòng sông đục ngàu
Cạn kiệt phù sa
Hoa cải đã tàn trên những lối tôi qua
Tôi đến tìm em
Em đã sang sông
Sao không nhớ lời ngày xưa mẹ dặn
Sông sâu chớ lội đò đầy chớ đi
Một đời mải miết kiếm tìm
Chỉ còn thấy
Bên kia sông
Em
Mờ sương hư ảo
Và tôi
Hai bàn tay
Mang hành trang
Trắng toát mồ hôi
TÔI SẼ VỀ
Em mang vầng trăng của tôi về đâu
Đến mảnh khuyết cũng không còn thấy nữa
Tôi trắng tay giữa cuộc đời sấp ngửa
Canh bạc này em thắng được bao nhiêu
Cầm lá số trong ngọn gió xoay chiều
Tôi lạc lõng giữa phố phường chật chội
Em cứ bảo trái tim tôi nông nổi
Canh bạc nào rồi cũng trắng tay thôi
Giữa sòng đời tôi lảng tránh cuộc chơi
Đâu giám đặt cả niềm tin vào đĩa
Thôi xin người đừng ghi tên tôi nữa
Tôi sẽ về hát khúc hát riêng tôi
Dẫu ngày xưa còn ở phía xa xôi
Tôi vẫn đợi tuổi thơ về gõ cửa
Đợi cả em! Đợi cả em về nữa
Để chúng mình lại thả cánh diều chơi
CÂU THƠ LẠC NGƯỜI
Giá đừng quay lại đằng sau
Thì tôi đã hái được câu thơ rồi
Trời ơi! Đôi mắt em cười
Làm tan nát cả mảnh trời trong tôi
Vai em tựa với vai người
Bỏ riêng tôi tựa tiếng cười ngày xưa
Trời làm nhàu nát giấc mơ
Tôi về thương mấy câu thơ tội tình
Em vẽ bức
tranh làng
Em vẽ tranh làng ta
Xanh xanh bờ tre, đồng lúa
Bãi mía nương dâu
Ngọt lịm giấc mơ vàng
Một dòng sông cạn nguồn
Kiệt cùng dâng phù sa
Nhở nham nghèo khó
Nép trong xóm nhỏ
Mái nhà tranh
Bảng lảng khói lam chiều
Làng mạc
Gương mặt người sạm đen nắng gió
Quần nâu, áo vá, chân trần
Lập nên làng từ bao giờ không rõ
Trong bức tranh em vẽ
Có rạ rơm nồng nàn hương lúa
Vương trên khuôn mặt con người
Rạng rỡ nụ cười, hồng tươi vầng trán
Em lại tô màu xanh
Lồng lộng trời cao xanh thẳm
Bức tranh của em
Có cây đa ngàn năm vững chãi
Những chùm rễ xum xuê
Cắm sâu vào đất
Giữ chặt lấy làng
Trong âm vang sáo chiều
Anh nghe thấy tiếng gọi nhau í ới
Chè xanh buổi sớm
Lửa ấm buổi chiều
Thấy hồn làng rung rung trong nét vẽ
Và cả chúng ta thời trẻ
Nắm tay nhau
Trong mảng màu hạnh phúc.
Rét
Tưởng rằng đông đã hết rồi
Mà sao vẫn rét tái trời thế em
Hội làng chắc ít người xem
Chẳng còn bầu rượu nắm nem ai cầm
Chỉ còn một chút tri ân
Để ông đồ viết chữ tâm ven đường
Ta đi từ cõi vô thường
Cầm cành lộc biếc mà thương kiếp người
Mai nay đông cạn kiệt rồi
Liệu còn bông gạo cháy trời không em.
Chiều
Đưa tôi một tiếng chuông ngân
Chiều về cuối bãi tắt dần hoàng hôn
Lang thang mây ngẩn ngơ buồn
Ngang trời vạch một nỗi buồn chia tay
Em đi tránh
rét
Đau ngang trời sâu một vệt tiễn đưa
Em dằn lòng về bên kia tránh rét
Không chịu được cái mùa đông khắc nghiệt
Dẫu biết rằng nơi ấy cuối mùa thu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét