Đại Đức Thích Trường Xuân- Núi Thày 3



CHÙA QUÊ

Cửa thiền một ánh trăng trong
Tiếng chuông khuya điểm thấy lòng thảnh thơi
Mái cong ôm trọn bầu trời
Cũng như dáng mẹ cuộc đời ôm con
Một thời nét vẽ vàng son
Dẫu qua năm tháng vẫn còn như xưa
Trải bao thế cuộc nắng mưa
Vẫn in dấu tích ngàn xưa vọng về
Đó là bóng dáng chùa quê
Nét rêu phong vẫn hiện về trong tôi
Đã qua năm tháng cuộc đời
Mái chùa in đậm trong tôi thủa nào
Vẫn như lời hát ngọt ngào
Bên nôi mẹ kể đi vào giấc mơ
“Quê Tôi có gió bốn mùa
Có trăng giữa tháng có chùa quanh năm”


CHÚT HỒN QUÊ


Hè về nhớ bát canh chua
Nhớ canh rau bợ nấu cua, mẹ làm
Cơm ăn no bụng còn ham
Canh rau muống luộc chứa chan bao tình
Cà ngâm muối mặn trắng tinh
Gợi cho ta nhớ bóng hình của ai
Dù cho cách vạn đường dài
Xa quê vẫn nhớ bóng ai âm thầm
Hồn quê giữ trọn trong tâm
Xa quê mới thấy tình thâm quê nhà

HOA TẶNG MẸ


Mẹ là ánh sáng thái dương
Là cây toả mát đoạn đường theo con
Mẹ là ánh của trăng tròn
Là sông con tắm là nguồn con bơi
Mẹ là thuyền giữa biển khơi
Đưa con đến bến, chân trời ước mơ
Nhưng rồi con vẫn dại khờ
Bước đi chập chững mịt mờ lối quen
Mẹ như ngọn nến trong đêm
Lại soi cho bước chân quen con về
Con như sực tỉnh bến mê
Quay về bờ giác bồ đề độ sinh
Nguyện lời cứu vớt hàm linh
Bó hoa dâng Mẹ chứng minh lòng thành

23/4/2012 (3/4 Nhâm Thìn)



(*) Ý câu thơ mượn của tác giả Nguyễn Bính.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét